Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010

Tài năng

***

Rừng Na Uy là một câu chuyện về anh chàng Toru trẻ có thế giới nội tâm trống trải và mất mát, đơn độc và lạc lối, cuối cùng đã tìm thấy giá trị sự tồn tại của chính mình cũng như một tình yêu bình dị và hiện thực. Rừng Na Uy rất nhẹ nhàng và tình cảm, nó cũng bí hiểm nữa, thế nhưng nó rất lay động lòng người. Bởi nó đã động chạm đến sự cô đơn, nỗi khát khao hạnh phúc trong sâu thẳm và mơ hồ của người đọc, tưởng như đã bị cuộc sống hiện đại đổ bê tông lấp kín từ ngày này qua ngày khác. Để rồi từ đó bật lên câu hỏi về sự tồn tại và hạnh phúc thực sự của chính mình nằm ở đâu...

Rừng Na Uy là truyện của Haruki Murakami. Để viết được tác phẩm như thế phải là một người có tài năng thực sự, và để nhận xét được như trên phải là một người thực sự có tài năng... hơ hơ.

***

1. "Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi"

Phải là một người yêu đến quên cả bản thân mình mới viết được những câu thơ như thế. Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh ngày 06/10/1942 tại làng La Khê, xã Văn Khê, thị xã Hà Đông. Trước khi đến với nhau năm 1973, Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ đã trải qua rất nhiều gian truân lận đận, cả 2 cùng có nỗi bất hạnh của gia đình đổ vỡ, cùng từng trải qua những cuộc tình không may mắn. Và dù Lưu Quang Vũ ít hơn Xuân Quỳnh 6 tuổi nhưng có lẽ trời sinh họ ra là để dành cho nhau, bù đắp cho nhau và để cùng nhau đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật...Từ khi gặp Lưu Quang Vũ, các tập thơ nổi tiếng của chị (chính ra phải gọi là bà ) nối nhau ra đời : Tự hát, Lời ru trên mặt đất, Sân ga chiều đi, Hoa cỏ may...Kỳ lạ thay, sau cùng thì trái tim của 2 người cũng không phải chịu cảnh cô đơn, vĩnh viễn ở bên nhau sau 15 năm gắn bó, họ cùng nhau ra đi trong một chuyến xe định mệnh vào ngày 29/8/1988 tại đầu cầu Phú Lương (Hải Dương) sau chuyến đi làm việc với đoàn kịch Hải Phòng....

"Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng / Trái tim em anh đã từng biết đấy / Anh là người coi thường của cải / Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.....Em trở về đúng nghĩa trái tim em / Là máu thịt đời thường ai chẳng có / Cũng ngừng đập lúc cuộc đời ko còn nữa / Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi" ( Tự hát )

"Thuyền và biển" thì tôi có biết nhưng mãi sau này xem "Con đường âm nhạc" của VTV3, kỳ nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu mới biết "Thơ tình cuối mùa thu" cũng là phổ thơ Xuân Quỳnh., Thơ Xuân Quỳnh quả là giàu cung bậc cảm xúc khác nhau như chính tính cách luôn hết mình của chị, và theo PGS.TS Lưu Khánh Thơ thì có một nghịch lý trong thơ của Xuân Quỳnh, đó là càng hạnh phúc thì càng lo âu khắc khoải, càng lo âu khắc khoải thì lại càng đắm say, da diết...

Bài thơ cuối cùng của Xuân Quỳnh có lẽ ít người biết, đó là bài "Thời gian trắng" (06/1988)

...........................................

Em ở đây không sớm không chiều

Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng

Trái tim buồn sau lần áo mỏng

Từng đập vì anh vì những trang thơ

Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ

Chỉ có đập cho mình em đau đớn

..........................................

2. Cuộc đời vẫn đẹp sao / Tình yêu vẫn đẹp sao / Dù đạn bom man rợ thét gào / Dù thân thể thiên nhiên mang nhiều thương tích / Dù xa cách hai ngả đường chiến dịch / Ta vẫn còn chung nhau một ánh trăng ngàn...."

Có lẽ ai cũng đã từng nghe bài hát này của Phan Huỳnh Điểu, nhưng chắc ít người biết đó chính là Bài Thơ Tình Yêu của nhà thơ Bùi Minh Quốc, chồng của nhà văn, liệt sĩ Dương Thị Xuân Quý. Bùi Minh Quốc đã làm bài thơ tình duy nhất để tặng riêng vợ, theo yêu cầu của cô Quý. Sau này bài thơ đó được Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc và lấy tên là Cuộc Đời Vẫn Đẹp Sao...

Bùi Minh Quốc còn nổi tiếng trong chiến tranh với bài "Mẹ vẫn đào hầm", và popular trong giới học sinh sinh viên với bài thơ "Có khi nào", bài Mẹ Vẫn Đào Hầm sau này được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc cũng rất thành công...

Có Khi Nào

Có khi nào trên đường đời tấp nập

Ta vô tình đã đi lướt qua nhau

Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất

Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu.

3. "Tự hát" và "Có khi nào" đều nằm trong 100 bài thơ xuất sắc nhất Việt Nam thế kỷ 20. Còn Xuân Quỳnh và Bùi Minh Quốc thì chả có sự liên hệ gì với nhau cả, chỉ là viết lên đây theo trí nhớ, cộng với tư liệu của anh Gúc (google) và Wikipedia, vì thấy nhiều người hay viết về văn thơ nên cũng đú đởn tí...Dưng mà cả 2 thi sĩ trên đều có một điểm chung...một người có tài năng thực sự, và một người thực sự có tài năng.

***

1. Nghe nói đêm qua ngoài HN có liveshow "Người tình" của Mr.Đàm, có một chi tiết là ở giữa chương trình, Đàm Vĩnh Hưng đã mời tất cả khán giá trong hội trường đứng dậy dành một phút để tưởng nhớ đến người anh, người đạo diễn tài hoa Huỳnh Phúc Điền. Mr Đàm đứng trên ghế, giữa muôn ngàn khán giả, hướng về sân khấu đang chạy hình ảnh đạo diễn Huỳnh Phúc Điền, rồi khi anh hát thì những giọt nước mắt đã rơi vì quá xúc động....

Nhớ lại ngày 3/7, trong một show diễn ở bển (Texas-USA) Mỹ Tâm đã vừa diễn vừa khóc và sau đó là ngất xỉu luôn ngay trên sân khấu trước sự chứng kiến của hàng trăm khán giả theo dõi chương trình vì quá đau buồn, do không thể trở về VN để đưa tiễn người anh thân thiết về nơi an nghỉ cuối cùng...

Bản chất hành động của Đàm Vĩnh Hưng và Mỹ Tâm thế nào tôi không quan tâm, nhưng thái độ thể hiện nỗi đau trước sự ra đi của Huỳnh Phúc Điền thế là được.

Huỳnh Phúc Điền sinh ngày 26/6/1970 (Canh Tuất) tại Vĩnh Long, một trong những đạo diễn ca nhạc nổi tiếng của VN. Theo tôi ngoài Bắc có Phạm Hoàng Nam_tên tuổi gắn liền với những liveshow của Mỹ Linh, các event, chương trình ca nhạc của VTV, được mệnh danh là "Phù thủy chơi ánh sáng" thì trong Nam có Huỳnh Phúc Điền_"Vua ý tưởng sân khấu".

Chính ra Huỳnh Phúc Điền được đào tạo bài bản để trở thành diễn viên kịch nói, nhưng sau đó chuyển sang học đạo diễn, hầu hết các liveshow của "Sao" trong này đều mang dấu ấn Huỳnh Phúc Điền. Tên tuổi của Huỳnh Phúc Điền gắn liền với Làn Sóng Xanh và 9 kỳ Duyên Dáng Việt Nam (8,9,10,12,13,16,17,19,Úc). Quá thừa để nói đến thương hiệu Huỳnh Phúc Điền nữa nhưng tôi vẫn muốn viết thêm 1 nhận định của đạo diễn Đinh Anh Dũng “Tôi từng chứng kiến những người bán vé chợ đen rao bán vé bằng câu “chương trình của Huỳnh Phúc Điền đây, mua vé đi em” thay vì rao chương trình có diva này hay ngôi sao nọ."...

2. Hồi còn bé, nhà chỉ có cái đài cassette cũ của Khựa do bố tôi đi buôn mang về. Chị em tôi suốt ngày lùng sục mượn các băng nhạc của hàng xóm về nghe (làm gì có tiền mà mua mới). Đâu như toàn nghe Mưa bụi 1,2 gì đó, rồi Liên khúc Tuấn Vũ, Chế Linh, Thanh Tuyền...Tiếng Anh thì một chữ bẻ đôi không biết nhưng thi thoảng vẫn gật gù theo nhạc nước ngoài, ABBA thì ít nghe, Modern Talking thì nhiều, thêm ít Boney M, cũng có mấy bài của Michael Learns To Rock hát theo suốt như "Take Me To Your Heart" hay "Sleeping Child", lớn thêm một chút học cấp 2 thì hay hát "Lemon Tree" (ko nhớ của ai) với "Hotel California" của Eagles...

Thế nhưng bài của Michael Jackson mà tôi được nghe đầu tiên lại là do một cô gái hát, bài "Heal The World". Không hẳn là đam mê như đại đa số nhưng chắc chắn là thích MJ, nhất là điệu nhảy moonwalk mà chỉ có anh (kể ra phải gọi bằng chú) mới có, trong xóm hồi đấy chả bắt chước suốt. Tất nhiên post bài thì ghi thế thôi chứ trẻ con thì biết đíu gì về moonwalk, chỉ thấy nó hay vãi, thế là mê...Hầu như nghĩ về MJ là tôi chỉ nhớ đến vũ đạo của anh, phong cách nhảy của MJ vừa bốc lửa rạo rực, vừa yểu điệu, nhiều khi còn xen kẽ vài bước đi ngờ nghệch giống như hề Charles, rồi cái kiểu đi giật lùi về phía sau, xoay 3 vòng rồi đứng lên bằng các ngón chân...đó là một thương hiệu.

MJ tên đầy đủ là Michael Joseph Jackson, sinh ngày 29/8/1958 (Mậu Tuất), là con thứ 7 trong một gia đình có 9 người con, được mệnh danh là "Vua nhạc pop" hay "Ông hoàng nhạc pop" (King of pop). Khởi nghiệp solo từ năm 1971 và được vinh danh trên Đại lộ Danh vọng Hollywood từ năm 1984. Những thông tin về MJ muốn biết chỉ cần lên Wikipedia gõ tên xong rồi đọc thì có mà mỏi mắt, tôi chỉ muốn nhắc đến những ca khúc đã quá nổi của anh mà tôi có nghe: Billie Jean, Beat It, Thriller, Earth Song, You Are Not Alone, We Are The World (đồng sáng tác với Lionel Richie)...

3. Cố nhiên Huỳnh Phúc Điền và Michael Jackson cũng chả có sự liên hệ hay liên quan gì với nhau cả. Ngoại trừ một điều là cùng hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật, và...hẳn rồi, cùng ra đi mãi mãi vào cuối tháng 6 vừa qua, cả hai mất cách nhau có 5 ngày. Mất Michael Jackson, nền âm nhạc thế giới mất đi một người có tài năng thực sự. Mất Huỳnh Phúc Điền, showbiz Việt mất đi một người thực sự có tài năng.


Cuộc sống 2

***
Làm việc ở Tân Bình, cách ko xa Inter-Exhibition, dạo gần đây thiếu người thành ra phải thêm việc, 10h tối nào cũng chạy qua đó, mới biết đang có hội chợ hàng Thái Lan. Ở bên cạnh chỗ làm lại có 1 công ty chuyên nhận hợp đồng lắp ráp, dàn dựng, tổ chức các gian hàng hội chợ. Nghe hơi nồi chõ biết triển lãm lần này vắng, đ'o có khách mấy, chắc mẩm thế thì nó mở cửa tự do.
Sáng cafe xong liền tạt qua, gửi con xe máy ghẻ, đĩnh đạc tiến vào hội chợ. Vừa bước chân qua cổng chưa kịp nhìn mấy em promotion girl chân hơi dài thì đã bị bảo vệ tóm lại không cho vào. Chắc tại mình mặc áo thun rẻ tiền, quần jean với lại đi dép lê...thực ra cái quần thì đắt nhưng chả nhẽ lại vén áo lên bảo quần tao đắt, mày cho tao vào hội chợ à..
Cuối cùng thì vẫn được vào, sau khi mua vé. Loanh quanh một hồi thì thấy thất vọng, chả có vẹo gì, nói chung thì như nhau cả thôi, 100 cái hội chợ thì 90 cái giống nhau, 10 cái còn lại thì giống 90 cái kia. Lê mòn dép, chán...quay sang khu fashion quyết định refresh bản thân, vớ được 2 cái quần big sales mua luôn. Thôi cũng được, đằng nào thì cũng đang cần mua quần, với lại lâu lắm rồi mới có cảm giác đi hội chợ triển lãm, phải mua một cái gì đó...
Về tới nhà chưa kịp tí tởn khoe đã bị bà chị soi, bảo thằng này dốt, đi mua đồ trong đấy. Thái Lan cái giề, toàn hàng VN thôi, mà VN xịn như bọn Vinatex đã tốt, đằng này toàn bọn gia công nó tuồn hàng vào, con bạn chị làm chị biết, cái loại kaki này bên nó bán có 79k/cái, thế mày mua bao nhiêu? Bỏ mịa, đíu dám nói, vừa ngượng vừa tức, trong đấy nhìn được, sao mang về trông xấu thế, đúng là mình ngu vật. Tất cả cũng chỉ tại cái tâm lí muôn thủa của người tiêu dùng, vừa tham vừa ham rẻ, chúng nó cứ đánh vào đó là thắng lợi, mịa cái bọn kinh doanh...Mà đầy người mua mới đểu...nói chung dân ta nghèo, tâm lí đấy thuộc về bản chất rồi.

***
Hồi học ở NĐ, có ông thầy dạy kinh tế nói chuyện rất hay mà lại trẻ, khéo hơn mình chỉ vài tuổi. Ông này nói chung ko thích chế độ ta lắm, suốt ngày nói đểu,dưng mà đúng, kiểu như Bác Hồ nói dù có phải đốt cháy dãy Trường Sơn cũng nhất định phải giành được thắng lợi, thì ông ấy bảo Bác thế là phá hoại môi trường, xét theo khía cạnh kinh tế, hơ hơ. Nói chung là theo từng hệ quy chiếu khác nhau thì vấn đề nó khác nhau thôi, túm lại là phải nhìn vào bản chất.
Ví dụ như ở Thái Bình có một bố được phong anh hùng lực lượng vũ trang, là vì hồi bộ đội bị địch bắt và tra tấn rất dã man nhưng nhất quyết ko khai, lại đúng đợt đơn vị đang hành quân chiến lược, kiểu như sắp đánh một trận quan trọng gì đó. Bắt được bố là thiếu tá, như bên địch là chức to lém, nó nghĩ bố là cán bộ chủ chốt, nhưng tra tấn thế nào cũng im thin thít, sau này trận đó thắng to, bố được ghi công.
Bản chất của vấn đề thì thực ra bố đíu biết gì mà khai, thiếu tá thật nhưng là sống lâu lên lão..chứ bố làm anh nuôi, lãnh đạo họp bố đâu có biết, chỉ tập trung xem hôm nay ăn gì. Đến lúc mải thu dọn nồi niêu xoong chảo, đơn vị đi mất tiêu thành ra bố lạc, bị địch bắt. Mà các bác bảo ko biết thì khai kiểu gì, đánh thế chứ đánh nữa khai bậy ra nó check ko đúng nó còn đánh đau hơn, thế là trước sau như một cứ em ko biết, hơ hơ, vậy là thành anh hùng. Chứ loanh quanh có khi bố mà biết gì, bố khai mịa nó roài (thầy em kể, nghe vớ vẩn nhỉ, nhưng có cái để nghĩ).
***
Theo em báo chí với tivi suốt ngày ca ngợi cái bọn kiểu như học sinh nghèo mà học giỏi là rất vớ vỉn. Chính ra phải ngược lại, những thằng con nhà giàu hay con quan gì đó, có đầy đủ điều kiện ăn chơi, sa ngã mà nó học giỏi mới đáng khen, phỏng ạ. Còn cái bọn nhà nghèo mà học giỏi thì bình thường. Mịa, nghèo thì phải cố gắng, phải quyết tâm học giỏi mà thoát nghèo, chứ lại đua đòi đú đởn thì dở hơi à. Có muốn chơi bời cũng làm đíu gì có tiền, thành ra loanh quanh chỉ có làm và học, mà làm thì cực roài, nên phải cố học. Chốt lại, học giỏi là dĩ nhiên (trừ trường hợp cá biệt IQ thấp như em thì đíu chấp)
Thế nhưng cũng ko vớ vẩn bằng cái kiểu người nổi tiếng bây giờ, em thì ngu muội, có đợt nghe nói ầm ĩ về hot girl Thủy top gì đó, chả biết là ai, lên anh Gúc search thì đọc mãi chỉ thấy đọng lại rằng em ấy ngực to, hóa ra mỗi ngực to thì nổi tiếng à. Mịa, hot girl với chả hot boy, dưng mà cũng tại thiên hạ thôi, một mình em nó với 2 quả dưa gang thì ăn thua đ'o giề, với lại cũng do thời đại in tơ nét bây giờ nó tạo ra xã hội tương tác cao...
***
Bữa trước rảnh rang lên mạng ban ngày, vào yahoo lại quên để invisible to everyone, gặp ngay 2 chú em nhảy vô chào, tám linh tinh một hồi khoe anh dạo này rảnh, chỗ làm lại có kem piu tơ nên anh viết blog. Nó hỏi thế à thế à, bảo ừ, đọc đi đọc đi, đọc đây, đọc ngay đây...Thấy im lìm 15 phút, một chú quẳng sang cho mình cái icon mặt cười, tưởng nó khen ai dè nó nói bác viết chán vãi, em đọc chả thấy hứng thú gì, nản!.
Chú kia thì bảo anh dạy em viết với, em lập blog mà chả biết viết gì !? Seo lại thế nhỉ, mà em thấy nhiều bác cũng thế, blog chả có bài gì, tại bản thân thôi, blog là nhật kí, cuộc sống mình hàng ngày nó thế nào, cứ thế mà tỉn. Dưng mà như đã nói ở trên, xã hội tương tác mà, thành ra cứ muốn mình được nhiều người chú ý, nhật kí nhưng muốn viết văn thơ cơ, hay cơ, đề tài hot cơ, để nhiều đứa nó comment, lượng view nó cao. Mịa, nếu mà viết hay thì làm bố nó cái phóng sự hay cái truyện ngắn, gửi đăng báo còn được nhuận bút, viết nhật kí làm giề cho mệt.
Cơ mà em cũng khác đíu gì nhỉ, cái thằng trước nó chê một câu bỗng dưng nản, đíu muốn viết nữa. Phàm đã là con người, mà người biết nghĩ...âu cũng là cái liễn thôi.

Cuộc sống 1

***

Sài Gòn lại mưa...Thực ra thì mùa này SG ngày đíu nào chả mưa, dưng mà vẫn buồn. Tất nhiên, mưa mà, cứ mưa là nhớ miền Bắc. Mà thế qué nào nào lại nhớ HN hơn Nam Định? Cuộc sống ở HN để lại nhiều dư âm hơn trong này, dù nhiều cay đắng và thất bại, nhưng ở đây ko nhắc đến bản thân mà nhắc đến Cuộc Sống ở HN, nó có một chút gì đó thi vị, da diết, có tí thơ, tí nhạc...túm lại là đáng sống hơn SG. Sài Gòn thì chán bỏ mịa, rộng hơn HN (cũ), phồn thịnh hơn HN, kiếm tiền dễ hơn HN, kiếm gái dễ hơn HN...nhưng chả đọng lại một điều gì trong tâm trí. Nó cứ ào ào, vội vã, con người cũng như sự vật, đến và đi một cách chóng vánh, ăn xổi ở thì...Ở SG đíu bao giờ có cảm giác xuýt xoa vì lạnh, co ro trong áo ấm, ko bao giờ được đi dưới những con phố dài rợp bóng cây, đi trong cái se lạnh của thời khắc giao mùa...có hương hoa sữa, có gió heo may, có mưa phùn,...có những quán cóc liêu xiêu mà đôi khi có thể tạt vào đó một cách vô định, chỉ để uống một chén nước chè, rít một hơi thuốc, và tán láo về những chuyện kinh bang tế thế.

Sài Gòn mặc dù rất rộng nhưng lại có nhõn một cái hồ là Hồ Con rùa. Đấy là theo cách gọi của dân trong này, chứ theo em thì nó còn đíu bằng cái ao ở làng quê mình. Cái hồ này là do anh Thiệu xây, chắc là đào hố rồi đổ nước vào..Thiệu xây cùng với một ngôi chùa gì đó ở quê anh ấy (Ninh Thuận) để yểm bùa. Giữa cái "ao làng" ấy có một cái cột, trên đỉnh có một cái bệ chiếu xuống mặt nước nhìn giống cái mai rùa nên gọi là Hồ Con rùa. Thiệu vốn là người mê tín nên đíu biết nghe thằng thầy địa lý Khựa (Chinese) nào, xây yểm long mạch cho chế độ của hắn được vững chắc...(ANTG cuối tháng nói thế) nhưng cuối cùng Thiệu và chế độ của Thiệu vẫn tèo, nói chung cũng đúng thôi vì Cộng sản nhà mình có mê tín đ'o đâu, thành ra không thiêng!

***

. Cỡ hơn 2 tuần trước, gặp Vinh tần. Thằng đấy dạo này lại khá, cái mặt nhìn toát lên sự đủ đầy. Hồi nó ra trường, về Nam Định làm thiết kế tàu thủy, cứ nghĩ thằng bạn vẫn đang tắm biển Hải Thịnh, ăn cơm Thịnh Long. Ai dè nó vào đây công tác, lại dưới cương vị là người của BCA. Oách vãi, ngày nào cũng được CA địa phương mời ăn nhậu, rủ mình lên nhậu mấy lần mà mình mệt ko đi được. Dưng mà cậu vẫn thế, chưa có phong cách của người nhà nước, vẫn ăn tục nói phét, chửi bậy như ranh. Đi đến đâu cũng ầm ầm, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng. Đã thế lại có vẻ tha hóa sớm, vừa mới vào được ngành đã tính chuyện ăn nọ đớp kia, chửi chỗ này tiếp đón đ'o ra gì, khen chỗ kia phong bì được. Thằng này "phổi bò", ko thay đổi thì đếch leo cao được. Nhưng cũng có thể với mình thì nó thế_vì là bạn nối khố, chứ với người khác nó quái thì sao, chả biết đâu mà lần.!

***

Hôm qua mới đi uống nước với 2 em teen, một em Quảng Ngãi và một em Nha Trang. Thực ra thì chỉ quen em Quảng Ngãi, gặp một lần rồi, lần này là em ấy rủ đi, chắc cũng ngại nên rủ thêm em bạn nữa, vấn đề nó lại ở chỗ này...Loanh quanh thế đếch nào gặp nhau mình lại thich nói chuyện với em Nha trang hơn, quên mẹ nó em Quảng Ngãi mới là bạn đích thực...đến lúc nhìn mặt em nó thấy xị xuống mới giật mình. Kể ra cũng ko trách được, tại bạn em nó nói nhiều hơn, dẫn dắt câu chuyện khá hơn, nên mình bị cuốn theo chiều gió, chứ 2 em đều dễ thương như nhau.

Theo đánh giá của bản thân thì cuộc gặp gỡ có vẻ thất bại, có 2 lí do...Thứ nhất là từ bé tới giờ cái thằng tôi mới vào quán trà sữa lần đầu (teen mà), ko hợp.!. Trước đó toàn ngồi cafe, hầu hết các quán cafe thì cho hút thuốc (kể cả máy lạnh),ở đây thì ko, vả lại xung quanh toàn các em teen với dân văn phòng nữ, có cho hút cũng ko dám. Cơ khổ, mình thì bình thường cứ phải rít một hơi thuốc, nhả một làn khói, văn nó mới cao, đằng này thiếu thuốc, cộng thêm vị ngọt hơi quá của trà sữa, lưỡi cứ líu cả lại, đíu nói được câu nào hay....Thứ hai nữa là trước lúc gặp quên đi vs, vào đây nốc hết 2 ly lọc đá trong lúc chờ trà sữa, đã mót mịa nó roài, tia mãi ko thấy restroom ở đâu, hỏi thì ngại. Nếu đứng lên ra cửa, xuống lầu dưới thì chắc có, nhưng phải qua một chi đội teen nữa đang ngồi xếp bằng chắn hết lối đi (ở đây chỉ có bàn ko có ghế, ngồi theo phong cách Japan) nên càng ngại, đành cố nhịn. Các bác thì biết rồi, người mà bức xúc cái nhu cầu đấy thì chẳng còn tâm trí gì nữa. Thế nên câu chuyện ko đầu ko cuối giữa 2 em teen đầy mơ ước và hoài bão với một anh chỉ có ước nguyện duy nhất là được kéo cái khóa quần xuống.....nhạt, thậm chí là rất nhạt!.

Nhưng thú thật vẫn thích em Quảng Ngãi hơn.

***

Chiều nay ra Tân Sơn Nhất tiễn một em. Đúng hơn là ra gặp mặt sau 3 năm xa cách, rồi...tiễn em bay ra Bắc luôn.Cơ mà vì em ấy vào Nam chơi nhưng lên Đà Lạt rồi về Biên Hòa, tới ngày ra mới xuống SG, book vé khứ hồi đi 12 ngày, đến ngày thứ 10 bắt sóng được với mình, nhắn tin với gọi điện, "hẹn hò mãi, cuối cùng anh cũng đến"...em này tên Thơ, quê Thái Bình. Thơ thuộc hạng xinh nhất nhì K34 trường ĐH SPKT Nam Định, quen em là do dĩ nhiên vì cùng lớp, thân với em từ tháng 10/2005, cũng do em làm quen trước. Hồi đó học tối, giải lao ra một góc làm điếu thuốc, hình như thấy anh đứng một mình buồn buồn sao đó, em ra bắt chuyện uỵch toẹt luôn: "cặp của em nó bị đứt quai, anh mang về nhà sửa giùm em được ko?" Ca này quá khó, từ chối thì đíu phải đàn ông, mang về nhà thì mẹ với chị??? may mà mình khôn sẵn "để mai anh qua chỗ em sửa cho, em trọ chỗ nào?"...Xong! Tất nhiên mai đúng hẹn, thế là thân.

Chính ra hồi đó cưa em này luôn lại hay, nhưng một phần vì thấy các em hết cấp 3 xa gia đình đi học, mới chập chững bước vào đời còn đầy ngây thơ và trong sáng, lại tốt một cách chân thành. Một phần vì thời điểm đấy vẫn còn vấn vương mối tình đầu vừa tan vỡ (cái này chắc phải viết nguyên 1 entry về em Thủy) nên ko đành lòng, mới lị cũng ko dám, đành phát triển quan hệ theo hướng anh em tốt...mà tốt thật!.Loanh quanh thế đếch nào vài tháng sau em đã có người yêu, mà lại cũng tên Cường mới đểu chứ (tên Cường là vứt roài). Sau tách lớp, ko học cùng em nữa, bẵng đi một thời gian cũng ko liên lạc thường xuyên, hồi bố em mất cũng có về, nhưng tình cảm thì đã nhạt dần...Đến lúc mình lại phốt, vô Nam rồi cũng mất tích luôn...

Gặp em ở Ga nội địa trước giờ em check in 1 tiếng. Mịa, cái bọn Tân Sơn Nhất này phân biệt chủng tộc vãi, Ga quốc tế thì ngon, Ga nội địa thì nóng khủng, phòng chờ chả có máy lạnh gì cả...ngồi một lúc mà toát cả mồ hôi, ngứa ngáy khó chịu, làm em hỏi mình anh có nghiện ko đấy?. Tính trong đầu ra sẽ hỏi han nhiều chuyện mà quên sạch, hơn 3 năm gặp lại kể cũng ngậm ngùi. Lúc em vô cách ly muốn xin lỗi em thật nhiều, chúc em thật lắm nhưng lại...ngọng. Định ôm em một cái thật chặt nhưng em chìa tay ra, bắt tay xong mà thấy tay mình lạnh toát, đi ra cửa mà ko dám ngoái đầu...Biết bao giờ mới gặp lại nhau Thơ nhỉ.

Hoa hồng vàng là tượng trưng cho sự phụ bạc, thế mà hồi mới quen, sinh nhật anh, em với Huế tặng anh hoa hồng vàng.....Đểu!