Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010

Cuộc sống 1

***

Sài Gòn lại mưa...Thực ra thì mùa này SG ngày đíu nào chả mưa, dưng mà vẫn buồn. Tất nhiên, mưa mà, cứ mưa là nhớ miền Bắc. Mà thế qué nào nào lại nhớ HN hơn Nam Định? Cuộc sống ở HN để lại nhiều dư âm hơn trong này, dù nhiều cay đắng và thất bại, nhưng ở đây ko nhắc đến bản thân mà nhắc đến Cuộc Sống ở HN, nó có một chút gì đó thi vị, da diết, có tí thơ, tí nhạc...túm lại là đáng sống hơn SG. Sài Gòn thì chán bỏ mịa, rộng hơn HN (cũ), phồn thịnh hơn HN, kiếm tiền dễ hơn HN, kiếm gái dễ hơn HN...nhưng chả đọng lại một điều gì trong tâm trí. Nó cứ ào ào, vội vã, con người cũng như sự vật, đến và đi một cách chóng vánh, ăn xổi ở thì...Ở SG đíu bao giờ có cảm giác xuýt xoa vì lạnh, co ro trong áo ấm, ko bao giờ được đi dưới những con phố dài rợp bóng cây, đi trong cái se lạnh của thời khắc giao mùa...có hương hoa sữa, có gió heo may, có mưa phùn,...có những quán cóc liêu xiêu mà đôi khi có thể tạt vào đó một cách vô định, chỉ để uống một chén nước chè, rít một hơi thuốc, và tán láo về những chuyện kinh bang tế thế.

Sài Gòn mặc dù rất rộng nhưng lại có nhõn một cái hồ là Hồ Con rùa. Đấy là theo cách gọi của dân trong này, chứ theo em thì nó còn đíu bằng cái ao ở làng quê mình. Cái hồ này là do anh Thiệu xây, chắc là đào hố rồi đổ nước vào..Thiệu xây cùng với một ngôi chùa gì đó ở quê anh ấy (Ninh Thuận) để yểm bùa. Giữa cái "ao làng" ấy có một cái cột, trên đỉnh có một cái bệ chiếu xuống mặt nước nhìn giống cái mai rùa nên gọi là Hồ Con rùa. Thiệu vốn là người mê tín nên đíu biết nghe thằng thầy địa lý Khựa (Chinese) nào, xây yểm long mạch cho chế độ của hắn được vững chắc...(ANTG cuối tháng nói thế) nhưng cuối cùng Thiệu và chế độ của Thiệu vẫn tèo, nói chung cũng đúng thôi vì Cộng sản nhà mình có mê tín đ'o đâu, thành ra không thiêng!

***

. Cỡ hơn 2 tuần trước, gặp Vinh tần. Thằng đấy dạo này lại khá, cái mặt nhìn toát lên sự đủ đầy. Hồi nó ra trường, về Nam Định làm thiết kế tàu thủy, cứ nghĩ thằng bạn vẫn đang tắm biển Hải Thịnh, ăn cơm Thịnh Long. Ai dè nó vào đây công tác, lại dưới cương vị là người của BCA. Oách vãi, ngày nào cũng được CA địa phương mời ăn nhậu, rủ mình lên nhậu mấy lần mà mình mệt ko đi được. Dưng mà cậu vẫn thế, chưa có phong cách của người nhà nước, vẫn ăn tục nói phét, chửi bậy như ranh. Đi đến đâu cũng ầm ầm, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng. Đã thế lại có vẻ tha hóa sớm, vừa mới vào được ngành đã tính chuyện ăn nọ đớp kia, chửi chỗ này tiếp đón đ'o ra gì, khen chỗ kia phong bì được. Thằng này "phổi bò", ko thay đổi thì đếch leo cao được. Nhưng cũng có thể với mình thì nó thế_vì là bạn nối khố, chứ với người khác nó quái thì sao, chả biết đâu mà lần.!

***

Hôm qua mới đi uống nước với 2 em teen, một em Quảng Ngãi và một em Nha Trang. Thực ra thì chỉ quen em Quảng Ngãi, gặp một lần rồi, lần này là em ấy rủ đi, chắc cũng ngại nên rủ thêm em bạn nữa, vấn đề nó lại ở chỗ này...Loanh quanh thế đếch nào gặp nhau mình lại thich nói chuyện với em Nha trang hơn, quên mẹ nó em Quảng Ngãi mới là bạn đích thực...đến lúc nhìn mặt em nó thấy xị xuống mới giật mình. Kể ra cũng ko trách được, tại bạn em nó nói nhiều hơn, dẫn dắt câu chuyện khá hơn, nên mình bị cuốn theo chiều gió, chứ 2 em đều dễ thương như nhau.

Theo đánh giá của bản thân thì cuộc gặp gỡ có vẻ thất bại, có 2 lí do...Thứ nhất là từ bé tới giờ cái thằng tôi mới vào quán trà sữa lần đầu (teen mà), ko hợp.!. Trước đó toàn ngồi cafe, hầu hết các quán cafe thì cho hút thuốc (kể cả máy lạnh),ở đây thì ko, vả lại xung quanh toàn các em teen với dân văn phòng nữ, có cho hút cũng ko dám. Cơ khổ, mình thì bình thường cứ phải rít một hơi thuốc, nhả một làn khói, văn nó mới cao, đằng này thiếu thuốc, cộng thêm vị ngọt hơi quá của trà sữa, lưỡi cứ líu cả lại, đíu nói được câu nào hay....Thứ hai nữa là trước lúc gặp quên đi vs, vào đây nốc hết 2 ly lọc đá trong lúc chờ trà sữa, đã mót mịa nó roài, tia mãi ko thấy restroom ở đâu, hỏi thì ngại. Nếu đứng lên ra cửa, xuống lầu dưới thì chắc có, nhưng phải qua một chi đội teen nữa đang ngồi xếp bằng chắn hết lối đi (ở đây chỉ có bàn ko có ghế, ngồi theo phong cách Japan) nên càng ngại, đành cố nhịn. Các bác thì biết rồi, người mà bức xúc cái nhu cầu đấy thì chẳng còn tâm trí gì nữa. Thế nên câu chuyện ko đầu ko cuối giữa 2 em teen đầy mơ ước và hoài bão với một anh chỉ có ước nguyện duy nhất là được kéo cái khóa quần xuống.....nhạt, thậm chí là rất nhạt!.

Nhưng thú thật vẫn thích em Quảng Ngãi hơn.

***

Chiều nay ra Tân Sơn Nhất tiễn một em. Đúng hơn là ra gặp mặt sau 3 năm xa cách, rồi...tiễn em bay ra Bắc luôn.Cơ mà vì em ấy vào Nam chơi nhưng lên Đà Lạt rồi về Biên Hòa, tới ngày ra mới xuống SG, book vé khứ hồi đi 12 ngày, đến ngày thứ 10 bắt sóng được với mình, nhắn tin với gọi điện, "hẹn hò mãi, cuối cùng anh cũng đến"...em này tên Thơ, quê Thái Bình. Thơ thuộc hạng xinh nhất nhì K34 trường ĐH SPKT Nam Định, quen em là do dĩ nhiên vì cùng lớp, thân với em từ tháng 10/2005, cũng do em làm quen trước. Hồi đó học tối, giải lao ra một góc làm điếu thuốc, hình như thấy anh đứng một mình buồn buồn sao đó, em ra bắt chuyện uỵch toẹt luôn: "cặp của em nó bị đứt quai, anh mang về nhà sửa giùm em được ko?" Ca này quá khó, từ chối thì đíu phải đàn ông, mang về nhà thì mẹ với chị??? may mà mình khôn sẵn "để mai anh qua chỗ em sửa cho, em trọ chỗ nào?"...Xong! Tất nhiên mai đúng hẹn, thế là thân.

Chính ra hồi đó cưa em này luôn lại hay, nhưng một phần vì thấy các em hết cấp 3 xa gia đình đi học, mới chập chững bước vào đời còn đầy ngây thơ và trong sáng, lại tốt một cách chân thành. Một phần vì thời điểm đấy vẫn còn vấn vương mối tình đầu vừa tan vỡ (cái này chắc phải viết nguyên 1 entry về em Thủy) nên ko đành lòng, mới lị cũng ko dám, đành phát triển quan hệ theo hướng anh em tốt...mà tốt thật!.Loanh quanh thế đếch nào vài tháng sau em đã có người yêu, mà lại cũng tên Cường mới đểu chứ (tên Cường là vứt roài). Sau tách lớp, ko học cùng em nữa, bẵng đi một thời gian cũng ko liên lạc thường xuyên, hồi bố em mất cũng có về, nhưng tình cảm thì đã nhạt dần...Đến lúc mình lại phốt, vô Nam rồi cũng mất tích luôn...

Gặp em ở Ga nội địa trước giờ em check in 1 tiếng. Mịa, cái bọn Tân Sơn Nhất này phân biệt chủng tộc vãi, Ga quốc tế thì ngon, Ga nội địa thì nóng khủng, phòng chờ chả có máy lạnh gì cả...ngồi một lúc mà toát cả mồ hôi, ngứa ngáy khó chịu, làm em hỏi mình anh có nghiện ko đấy?. Tính trong đầu ra sẽ hỏi han nhiều chuyện mà quên sạch, hơn 3 năm gặp lại kể cũng ngậm ngùi. Lúc em vô cách ly muốn xin lỗi em thật nhiều, chúc em thật lắm nhưng lại...ngọng. Định ôm em một cái thật chặt nhưng em chìa tay ra, bắt tay xong mà thấy tay mình lạnh toát, đi ra cửa mà ko dám ngoái đầu...Biết bao giờ mới gặp lại nhau Thơ nhỉ.

Hoa hồng vàng là tượng trưng cho sự phụ bạc, thế mà hồi mới quen, sinh nhật anh, em với Huế tặng anh hoa hồng vàng.....Đểu!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét