Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

Lên chức Bố

***

Để câu view thì chỉ cần giật một cái tít như thế. Nhưng để câu comment, chắc ngoài tiêu đề ra thì cần phải có nội dung. Hẳn nhiên em các bác chưa được làm bố bởi vì người yêu còn không có. Chỉ là tự nhiên có nhu cầu viết, viết một cái gì đó, sau khi nhận được tin nhắn thông báo: "Mẹ tròn con vuông rồi, cháu 3,3 cân".

Chúa nói rằng: "Khi con sinh ra, con khóc mọi người cười. Con phải sống làm sao để khi con ra đi, con cười, mọi người khóc."
Khoảnh khắc đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời hẳn là thiêng liêng lắm, khoảnh khắc ấy là niềm vui, sự rạng rỡ trên khuôn mặt người thân. Là khoảnh khắc vỡ òa của chờ đợi, là sự đơm hoa kết trái trên cánh đồng yêu... Mở ra một chân trời mới cho người bắt đầu làm cha, làm mẹ, thấy cuộc sống ý nghĩa hơn, trách nhiệm hơn, hạnh phúc hơn và, cũng nhiều âu lo hơn.

Chân trời mới ấy là nụ cười của cha khi thấy con khôn lớn từng ngày, là thoáng lo lắng xót xa khi thấy con xanh xao của mẹ.
Chân trời mới ấy là yêu thương, là vỗ về chở che mãi mãi, là câu chuyện mỗi tối của cha và mẹ, là điểm tựa cuộc sống sau những lo toan bộn bề...

Nếu cứ tiếp tục vẽ cảm xúc, có lẽ mình sẽ vẽ vài trang A4. Nhưng với một thằng mà hôn nhân còn là một hành tinh chưa được NASA khám phá, thì nhiều lời chỉ thành lố bịch, viết bao nhiêu cũng chỉ tiệm cận mà thôi, có chăng chỉ chứng minh thêm bổ đề: mình cái gì cũng biết, hình như chỉ biết điều là không? Vậy viết cái này làm gì?

Cái này viết cho thằng bạn vì hắn vừa lên chức bố. Hắn, có lẽ quá vui mừng và xúc động nên bắn được nhõn cái sms cho cả contacts list rồi nín bặt. Mình gọi thế nào cũng không nghe, lúc sau tắt hẳn máy.

Mình, tất nhiên chưa được làm bố, nhưng chắc mình hiểu cái cảm giác đấy, thời gian có lẽ như ngừng trôi, nhỉ. Ông bạn mình còn nhắn được tin thông báo (Do hắn đã lên chức bố nên sau đây gọi là ông bạn, không gọi thằng hay hắn nữa, nhớn rồi.), chứ phải mình thì chỉ lặng im tận hưởng giây phút hạnh phúc ấy, giây phút mà cuộc đời sang một trang mới.

Mình vẫn nói với một thằng bạn khác, nghe tin bạn bè cưới chỉ mừng một, nghe tin chúng nó sinh con mới mừng mười, giờ cưới nhẹ như không, có con mới là chốt hạ, mới thực sự thay đổi cuộc đời. Cuộc sống hiện đại, cưới rồi bỏ nhiều lắm, cưới rồi tịt chả đẻ cũng nhiều lắm, một đứa con ra đời, làm bố, làm mẹ, mới là bắt đầu cuộc sống gia đình.

Có một câu nói mình thích: Bất kể người ta sống bao nhiêu tuổi thì 20 năm đầu tiên là một nửa cuộc đời. Sau này khi sống đến 25 tuổi thì chúng ta lại sửa thành 25 năm đầu tiên, rồi đến 30 sẽ không nói câu này nữa... Thực sự ra, khi bắt đầu có con, chúng ta mới thấy nửa cuộc đời lại đang ở phía trước...

Cái này viết cho ông bạn vì là bạn rất thân. Bao nhiêu năm trước, mình với ông bạn này tung đồng xu vào mỗi buổi chiều học thêm, nếu ngửa thì bỏ, nếu sấp thì đi. Xu rơi xuống nằm sấp, tung lại cho đến khi ngửa thì thôi.

Bao nhiêu năm trước là những chuyến đi rock xuyên màn đêm, là những cuộc chơi không toan tính ngày mai, chơi như thể không chơi thì đánh rơi tuổi trẻ, rất "20 năm đầu tiên là một nửa cuộc đời".

Bao nhiêu năm trước, mình với ông bạn này chung nhiều mơ ước và hoài bão, giờ mỗi người một con đường, nhưng chắc đích đến không hề thay đổi? Lạ một điều, bằng đấy năm, ông bạn này có mặt trong tất cả những việc quan trọng của gia đình mình, nhưng mỗi khi nhà ông bạn có sự kiện thì mình, không hiểu sao, lại ở xa.

Bao nhiêu năm ấy, là rất nhiều buồn và vui...
Ông bạn lên chức bố rồi, nhìn lại một chút để nheo nheo đôi mắt và, chúc mừng ông bạn nhỉ.

Cái này cũng viết cho tất cả mọi người, những ai đã, đang và sẽ được làm cha, làm mẹ. Chúc cho mọi người sống một cuộc sống thật sự có ý nghĩa.

Những đứa trẻ rồi sẽ lớn lên, trưởng thành, nếm trải cảm giác mà bố mẹ chúng đã trải qua, một vòng tuần hoàn mới, một chu kỳ mới, bắt đầu và kết thúc bằng những niềm vui và hy vọng.

Cuộc sống không ngừng chảy.

***

Còn mình thì sao?
Mình, vẫn thế, luôn yêu trẻ con và thích cái cách tạo ra chúng. Như mọi khi. :)

Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Happy new year

***


The morning seems so grey, so unlike, yesterday.

Một ngày mới, một cuộc đời mới lại đến. Dũng cảm quá (how the brave new world arrives).

Đến & vươn lên trong đống tro bụi của cuộc đời (it thrives in the ashes of our lives).

Hình như không còn nữa những giấc mơ của tuổi trẻ (the dreams we had before are all dead). Chỉ còn đó, trên sàn nhà, những bông hoa giấy vô hồn (nothing more than confetti on the floor).

Bây giờ thì chúng ta hãy chúc nhau đi, chúc nhau một năm mới hạnh phúc. Chúc mọi người đều có ảo tưởng về cuộc đời - dù chỉ là đôi lúc - một thế giới mà mọi người chung quanh đều là bạn bè (have a vision, now and then, of the world where every neighbor is a friend).

Chúc mọi người đều có một niềm hy vọng và ý chí phấn đấu để mà tồn tại (have our hopes our will to try).
Vì nếu không thì chúng ta cũng sẽ "nằm xuống & nhắm mắt" (lay down and die). Cả bạn và tôi.


Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Em còn nhớ hay em đã quên

***

Saigon nắng, Saigon mưa, Saigon gió... Gió kéo nhau về đuổi bắt thênh thang, gió xao xác lá vàng, gió cuốn lá tung tẩy theo từng vòng bánh xe vội vã, lá chao nghiêng lưu luyến trên mái tóc dài duỗi thẳng đến mong manh của những cô gái Saigon đỏng đảnh...

Bỗng dưng hôm nay xao xuyến với Saigon, nhớ Saigon mưa rồi chợt nắng, nhớ đèn đường từng đêm thao thức, nhớ Saigon những chiều lộng gió, lá hát như mưa suốt con đường đi...

Saigon vẫn thế, lá vẫn xanh và nắng vẫn trong, em không ra đi mà sao nhớ. Chắc tại Saigon hôm nay nhiều gió, Saigon vắng, nắng không em...


***

Khi những nhân sỹ trí thức lần lượt ra đi, bác Sáu Dân đã đặt hàng Trịnh Công Sơn viết một bài hát để giữ họ lại, mong níu kéo họ bằng những cảm xúc về Saigon. Hình như cũng không níu kéo được nhiều, bằng chứng là giờ đây chúng ta có rất nhiều Việt kiều yêu nước. Cũng chả vấn đề gì, quan trọng là đã có một bài hát về Saigon rất hay.


***

Lại câu view

Công việc chán như con gián, thời tiết xấu như con gấu, ngồi buồn lang thang trên Net, thấy cộng đồng blogger treo rất nhiều blast hay, lượm về cho các bác coi, gọi là câu view vậy.



* Đã từng là vua một cõi nhưng vì tình mà bi lụy cởi áo làm đạo sỹ, sau cũng vì tình mà thoát y hoàn tục. Hiện đang lưu lạc giang hồ tìm người trong mộng với mong ước có con sau khi cưới, nuôi con khỏe, dạy con ngoan, gia đình văn hóa.

* Bản chất tốt nhưng dòng đời xô đẩy, thân phận nghèo nhưng ước vọng cao sang.

* Tự hào từ hai bàn tay trắng lập nên vô số nợ.

* Nếu một mai hai ta phải chết / Anh nguyện người chết trước là em / Trước mộ em anh xin hứa một điều / Con bạn em anh sẽ yêu tử tế.

* Nếu chia tay em xin anh lần cuối / Đặt tên em cho con gái của anh / Và anh ơi hãy dặn cháu rằng / Đừng gặp phải thằng sở khanh như bố.

* Có cái nắng, có cái gió, nhưng thiếu cái đó thì ta xa nhau người ơi.

* Buồn bẩm sinh, cô đơn thường trực, thi thoảng sexy một cách rất tự nhiên.

* Ngày ấy còn yêu, em hỏi anh yêu em đến bao giờ, anh bảo em thả con Rùa cho nó bò từ HN vào SG, bao giờ nó bò tới nơi thì anh hết yêu em. Sao Rùa mới bò tới Ninh Bình mà em đã đi lấy chồng bỏ anh ở SG nhớ em là sao? Là sao?

* Mong manh nhưng đéo hề dễ vỡ.

* Trái tim em chỉ hai lần mở cửa, đón anh vào và tống cổ anh ra.

* Thiếu nữ tự ở cữ một mình, một mối tình bất thình lình thủ tiết.

* Tình yêu là vĩnh cửu, chỉ có một thứ được phép thay đổi, đó là người yêu.

* Đừng tự hào vì mình nghèo mà học giỏi, hãy tự hỏi tại sao mình giỏi mà vẫn nghèo. Đừng tự ti vì mình giàu mà học dốt, hãy tự tin vì mình dốt mà vẫn giàu.

* Tôi đi qua cuộc sống này chỉ có một lần duy nhất.

* Sống ở trên đời còn chả sợ, thì sợ gì chết? Chết đã không sợ, thì ngoài vợ ra, còn sợ cái gì?

* Xấu nhưng biết phấn đấu, xấu nhưng mà kết cấu nó hài hòa.

* Sự đố kỵ dẫn đến việc những người đẹp trai thường không ưa gì nhau theo tỷ lệ thuận tăng dần. Bởi vậy nên tôi chả bao giờ xem phim của Brat Pitt, và anh ta thậm chí còn chả biết tôi là ai.

* Nhan sắc có hạn nhưng thủ đoạn vô biên, nhan sắc trung bình nhưng làm tình xuất sắc.

* Yêu thì trong sáng mà phang thì trong tối.

* Bố mẹ đã cho tiền ăn học nên không học được thì cố mà ăn.

* Không bao giờ bán đứng bạn bè khi chưa được giá.

* Vì tương lai con em chúng ta, kệ cha con em chúng nó.

* Giọt rượu nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi trở thành nát rượu.

* Tiền tài che mắt gái, sương gió phủ đời trai. Bỏ cả giang sơn vì mỹ nữ, ai ngờ mỹ nữ thích giang sơn.



Và cuối cùng, một phút dành cho quảng cáo: Cần bán gấp nhà 3.000 m2, tường chống đạn, an ninh tốt, nhiều phòng, có camera, công an tuần 24/24. Liên hệ: Nhà tù Bộ Công An, giá thương lượng, miễn trung gian.

Các bác có câu nào hay nữa không?

Cuộc sống 5

***

Vì đã từng đăng bài này, và cả bài này, nên bỗng dưng giật mình nhớ ra hôm nay là ngày Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ mất. Đã 22 năm trôi qua, tài năng & danh tiếng thì đã hẳn, nhưng chắc báo chí không còn nhắc đến nhiều nữa.

Báo chí đợt này đang nói về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhân sinh nhật lần thứ 100 của ông, CMT8 thành công, kỷ niệm 65 năm ngày Quốc khánh và hướng tới đại lễ 1000 năm TL - HN, bla bla bla... Điều đó tất lẽ dĩ ngẫu là phải.

Trước đó thì tràn ngập trang nhất các thể loại báo là sự kiện giải Fields và Giáo sư Ngô Bảo Châu, điều đó tất lẽ dĩ ngẫu cũng là phải, có điều hơi muộn, hơi lợi dụng và thậm chí hơi vô duyên. Tôi đã biết và lang thang vào blog Thích Học Toán từ rất lâu rồi, trước cả khi công trình về bổ đề cơ bản của chương trình Langlands được tạp chí Time bình chọn vào Top Ten Scientific Discoveries 2009, cách đây gần 1 năm. Ngày đó thì chả thấy báo nào đưa tin, chỉ có một số blogger đưa lên và ca ngợi. Chính cái sự kiện anh Châu giải được bổ đề cơ bản ấy là lý do cho giải Fields bây giờ, việc Time đưa nó vào 10 phát minh khoa học quan trọng nhất năm 2009 có lẽ không đủ làm các nhà báo quan tâm, hoặc giả lúc đó chúng ta mải tập trung vào huy chương Sea Games, nhưng em đồ là trước khi trao giải Fields 1 tuần, một cơ số nhà báo cũng chả biết Fields là cái gì...

Thế nhưng sau khi giải thưởng "Nobel về Toán học" được công bố thì tên Giáo sư Ngô Bảo Châu xuất hiện khắp nơi, và sau những tự hào, những cảm xúc dâng cao chất ngất thì các báo lại quay sang mổ xẻ, khai thác triệt để đời tư của anh Châu (gọi là anh thôi vì sn 1972), rằng ngày bé anh học thế nào, con ngoan ra sao, bla bla bla..., thậm chí mối tình đầu của anh thế này, cư xử với bạn thế kia, rất là lắm chuyện. Truyền thông biến anh thành như một hot boy để câu khách, đến cả 2 ông bạn thân của anh cũng phơi lên mặt báo những kỷ niệm riêng tư, để cuối cùng đúng như hòa thượng Thích Học Toán lo lắng: "không gian riêng tư của mình sẽ bị người khác xâm phạm"

Tiếp đến là các quan chức trong ngành Giáo dục, vui sướng và tự hào thì đã hẳn, nhưng mà thái quá, nào là một người được dạy dỗ tại VN, xuất phát từ thời hoàng kim của Toán học VN..., vứt mẹ nó cả Pháp nhợn và Huê kỳ sang một bên. Sao cái lúc người ta giải được bổ đề thì không đứng ra mà nói, kết quả và thành công là việc đó, chứ giải Fields chỉ là hệ quả mà thôi. Các bác hình như còn định thành lập cả Viện Toán học cao cấp và mời GS NBC về làm viện trưởng, trong khi đã có Viện Toán học từ lâu rồi. Hóa ra từ trước tới giờ các bác nhà mình toàn nghiên cứu Toán học bình thường hay sao..?

Hay là em tự hào với cảm xúc dâng cao từ cuối năm ngoái nên giờ nó nguội rồi nhỉ!?


***

Hôm kia mới bị sếp bắt đi dự hội nghị về tác quyền âm nhạc gì đó. Chỉ biết là Phòng Văn hóa thông tin quận Tân Bình kết hợp với Trung tâm bảo vệ quyền tác giả âm nhạc VN chi nhánh phía Nam tổ chức. Nơi em làm nó liên quan đến một trong những ngành nghề khách sạn, nhà hàng, karaoke, cafe, bar, vũ trường... nên được các bác ấy gửi giấy mời. Sếp vừa lầm bầm chửi rủa vừa bắt em đi thay. Sếp bảo có liên quan đến mình léo đâu mà nó mời, em bảo vầng, chú để con.

Đến nơi các bác phát cho 1 chai Joy với tài liệu tập huấn, mình cảm ơn xong nghĩ bụng bảo sao nó ko mời Lavie nhỉ. Tính ngồi bàn cuối để dễ chuồn nhưng con bé tiếp tân nó cười rõ tươi bảo anh lên trên kia kìa, còn trống nhiều lắm, mình cười phát tươi hơn xong lại nghĩ bụng con này lắm chuyện. Suốt cả hội nghị các bác thi nhau phát biểu, hết tham luận đến thông tư, nghị định, hướng dẫn kê khai... mà tuyền trong tài liệu có cả. Mình nghe lúc là chán, may ơn Đảng và Nhà nước quan tâm định hướng, ngành Công nghệ thông tin phát triển, 3G phủ sóng mọi nơi, mình lôi quả cục gạch ra đọc truyện Kim Dung trên vnthuquan.net.

Đọc hết 3 hồi của Liên Thành Quyết mà thấy vẫn chưa xong, thi thoảng lại giật nảy mình với âm thanh của bác Nhạc sỹ đẹp giai, nói hơi to và bụng hơi phệ, nghe đâu bác là phó GĐ trung tâm, bác chửi bọn ca sỹ rất kinh, mình kết nhất đoạn bác ấy ví ca sỹ hát bài của tôi mà ko xin phép, khác nào lấy xe tôi đi mà ko hỏi mượn, thế là ăn trộm, ăn cướp à. Mình gật đầu phải, phải, xong lại di ngón tay vào dòng chữ xem hồi sau sẽ rõ.


***

Vừa rồi mới có entry được đăng trên ngoisao.net, chị gái biết rồi muốn cho bố mẹ đọc, hiềm một nỗi các cụ có biết internet là gì, liền bảo ông anh rể in ra rồi mang về cho các cụ. Các cụ đọc xong gọi điện vào cho mình, bảo: "Bố mẹ nhận được thư con, mừng lắm"! :))


***

Sau cùng là thơ của LQV, -Người đã sống tận cùng năm tháng

Sau vô biên dẫu chỉ có vô biên
Buồm đã tới và lúa đồng đã gặt

Bài thơ ấy vẫn còn đang dang dở...


Saigon, 29/08/2010.

Vĩ thanh

***

Lấy tên là Vĩ thanh vì nó là vĩ thanh cho entry này, tại sao lại là vĩ thanh thì đọc ở đây.


***

Một mùa Vu lan nữa lại về...

Cuộc sống 4

***

Chủ nhật buồn léo tả. Các bạn nghỉ ngơi ăn chơi phè phỡn bình minh lúc quá trưa trời mưa mặc kệ xế chiều lại bia bọt cafe rất là hoan hỉ. Mình thì lại hì hục làm từ tinh mơ online sáng nick chỉ tuyền độc thoại một mình. Tính dành dụm cả ngày tối về mua quả card nạp con điện thoại gọi về quê hỏi thăm bão Conson đổ bộ thế nào may quá nhà lại gọi thông báo trước thế thôi chả nạp nữa để xiền ấy tối đi massage khỏe người cho bõ làm cả tháng chả biết ngày cuối tuần ra sao. Chấm xuống dòng.


***

Đúng cái lúc mà Roy Miller mặc kệ súng nổ đì đùng, mạng sống mong manh, bước qua hôn June, chỉ hôn thôi không ôm vì 2 tay vẫn đang cầm súng, thì em lại nhẹ nhàng, không bối rối cũng chả phũ phàng, nhấc tay mình ra khỏi đùi em ấy. Thực ra mình không cố tình cũng không để ý, chỉ tại phim đang đến đoạn cao trào, cái tay nó hơi phản chủ tí, buồn.

Roy Miller và June là hai nhân vật chính do Tom Cruise và Cameron Diaz thủ vai, trong film có tên Knight And Day. Mới đầu em đề xuất đi xem film, mình định đưa qua Cinebox 212 Lý Chính Thắng cho đỡ lục tốn vì nghe đâu giá bình dân, đến nơi thì con bé ngồi bán vé ở cổng Hãng phim Giải Phóng nó bảo tối nay chỉ chiếu mỗi Nhật Thực, em lại thích film hành động mới cả xen ít hài tình cảm cơ, dở hơi rách việc. Mình lại phải đưa em lên Galaxy 116 Nguyễn Du, thấy có quả lời tựa với poster Knight And Day trông được, xem luôn. Mỗi tội rạp xịn, tối thứ 7, vé hơi đắt nhưng thôi, vì gái mà. Chiều gái là phải luôn nâng như nâng trứng mỏng, hứng như hứng hoa tươi.

Đúng là đắt nhưng xắt ra miếng, phim hay, rạp đẹp, máy lạnh chạy ro ro, từ dưới phà lên chứ đê'k phải từ trên phà xuống, đâm ra lạnh hết cả 2 bàn chân vì đi giầy mà không mang vớ. Phim này tếu cực, 10 phút chết cười một lần, nhất là cái đoạn đầu, lúc chú Roy đang đánh đấm trong khoang máy bay còn em June lại vào restroom trang điểm, đến khi ra làm duyên với anh Roy thì thấy Roy cầm 2 ly nước bảo chúng ta có một vấn đề nhỏ. Đó là hiện giờ chúng ta không còn phi công, vì anh lỡ tay bắn nhầm chết mất rồi. Hehe, 5 phút sau máy bay nổ tung, tất nhiên 2 đứa nó sống, bởi vì phim còn dài, thế nên mới có đoạn cao trào, chả hiểu sao đang há hốc mồm xem mà tay mình lại đặt lên đùi em ấy được. Từ cái lúc em gỡ tay mình ra, mình quê, đâm chán hẳn, xem chả còn hứng thú, may phim cũng sắp hết.

Mình quê đến độ hết suất chiếu là 23h, lấy xe xong rồi, ăn đêm xong rồi, em ấy thẽ thọt bảo giờ này sao về được nữa hả anh, mình cũng chả thiết, bảo em qua nhà bạn mà ngủ, anh cũng phải về mai còn làm sớm!. Đáng đời, các bác bảo rạp tối đèn tắt, nhà nhà ôm nhau, người người ôm nhau, em đặt nhầm cái tay nó còn chảnh, đi xem phim thế xem làm đê'k, nhờ, các bác nhờ. Mới lại của đáng tội, em người miền Tây, mình cũng định giao lưu văn nghệ tí thôi, hơn nữa mới viết cái này, viết thêm cái nữa nhẽ thời không nên.


***

Nói đến chuyện sờ soạng đụng chạm lại bồi hồi nhớ về thành Nam yêu dấu có em Nhím dấu yêu. Nói Nhím thì các bác biết là Nhím thôi chứ trời xui đất khiến đúng em Nhím đọc thì em ấy mới biết là nói ai, hi. Cái ngày xưa ấy mình cũng có giai đoạn cưa em Nhím, nhắn tin với giả nhời rất là tình cảm, uống nước uống nôi mấy lần ra chiều ok lắm, cơ duyên tiến triển những tưởng có tình yêu thứ 2. Cơ khổ đấy là do mình tưởng bở, nhớ lần đi chơi tối về, đâu như Noel, mình giơ bàn tay ra, ý định để em Nhím nắm tay mình tạm biệt, ai ngờ em ấy giơ lên cao làm cái bốp... Giống kiểu Oh yeah!! Em ấy tưởng mình đập tay để nói hôm nay vui vẻ.

Sau cái hành động cực kỳ đơn giản ấy, mình mới giật mình nhận ra Nhím vẫn còn trẻ con lắm, chưa biết yêu là gì, rất vô tư và trong sáng. Cũng từ ngày ấy cho đến bây giờ, gái gặp đã nhiều, nhưng có lẽ chưa gặp ai thật sự ngây thơ, thanh khiết và thánh thiện như em Nhím.

Cái gì ạ, không, chuyện về em Nhím chỉ có thế thôi. Có sao em kể vậy, em có biết bốc phét đê'k đâu mà các bác hỏi nữa. Thôi để mấy hôm nữa em kể chuyện về thằng bạn Hoạt Đề của em cho các bác nghe. Chuyện về Hoạt Đề hay đáo để, muốn biết sự thể ra sao, đón đọc entry sau sẽ rõ.


***

Ngày mai, thứ 2 là ngày đầu tuần.