Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Cuộc sống 5

***

Vì đã từng đăng bài này, và cả bài này, nên bỗng dưng giật mình nhớ ra hôm nay là ngày Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ mất. Đã 22 năm trôi qua, tài năng & danh tiếng thì đã hẳn, nhưng chắc báo chí không còn nhắc đến nhiều nữa.

Báo chí đợt này đang nói về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhân sinh nhật lần thứ 100 của ông, CMT8 thành công, kỷ niệm 65 năm ngày Quốc khánh và hướng tới đại lễ 1000 năm TL - HN, bla bla bla... Điều đó tất lẽ dĩ ngẫu là phải.

Trước đó thì tràn ngập trang nhất các thể loại báo là sự kiện giải Fields và Giáo sư Ngô Bảo Châu, điều đó tất lẽ dĩ ngẫu cũng là phải, có điều hơi muộn, hơi lợi dụng và thậm chí hơi vô duyên. Tôi đã biết và lang thang vào blog Thích Học Toán từ rất lâu rồi, trước cả khi công trình về bổ đề cơ bản của chương trình Langlands được tạp chí Time bình chọn vào Top Ten Scientific Discoveries 2009, cách đây gần 1 năm. Ngày đó thì chả thấy báo nào đưa tin, chỉ có một số blogger đưa lên và ca ngợi. Chính cái sự kiện anh Châu giải được bổ đề cơ bản ấy là lý do cho giải Fields bây giờ, việc Time đưa nó vào 10 phát minh khoa học quan trọng nhất năm 2009 có lẽ không đủ làm các nhà báo quan tâm, hoặc giả lúc đó chúng ta mải tập trung vào huy chương Sea Games, nhưng em đồ là trước khi trao giải Fields 1 tuần, một cơ số nhà báo cũng chả biết Fields là cái gì...

Thế nhưng sau khi giải thưởng "Nobel về Toán học" được công bố thì tên Giáo sư Ngô Bảo Châu xuất hiện khắp nơi, và sau những tự hào, những cảm xúc dâng cao chất ngất thì các báo lại quay sang mổ xẻ, khai thác triệt để đời tư của anh Châu (gọi là anh thôi vì sn 1972), rằng ngày bé anh học thế nào, con ngoan ra sao, bla bla bla..., thậm chí mối tình đầu của anh thế này, cư xử với bạn thế kia, rất là lắm chuyện. Truyền thông biến anh thành như một hot boy để câu khách, đến cả 2 ông bạn thân của anh cũng phơi lên mặt báo những kỷ niệm riêng tư, để cuối cùng đúng như hòa thượng Thích Học Toán lo lắng: "không gian riêng tư của mình sẽ bị người khác xâm phạm"

Tiếp đến là các quan chức trong ngành Giáo dục, vui sướng và tự hào thì đã hẳn, nhưng mà thái quá, nào là một người được dạy dỗ tại VN, xuất phát từ thời hoàng kim của Toán học VN..., vứt mẹ nó cả Pháp nhợn và Huê kỳ sang một bên. Sao cái lúc người ta giải được bổ đề thì không đứng ra mà nói, kết quả và thành công là việc đó, chứ giải Fields chỉ là hệ quả mà thôi. Các bác hình như còn định thành lập cả Viện Toán học cao cấp và mời GS NBC về làm viện trưởng, trong khi đã có Viện Toán học từ lâu rồi. Hóa ra từ trước tới giờ các bác nhà mình toàn nghiên cứu Toán học bình thường hay sao..?

Hay là em tự hào với cảm xúc dâng cao từ cuối năm ngoái nên giờ nó nguội rồi nhỉ!?


***

Hôm kia mới bị sếp bắt đi dự hội nghị về tác quyền âm nhạc gì đó. Chỉ biết là Phòng Văn hóa thông tin quận Tân Bình kết hợp với Trung tâm bảo vệ quyền tác giả âm nhạc VN chi nhánh phía Nam tổ chức. Nơi em làm nó liên quan đến một trong những ngành nghề khách sạn, nhà hàng, karaoke, cafe, bar, vũ trường... nên được các bác ấy gửi giấy mời. Sếp vừa lầm bầm chửi rủa vừa bắt em đi thay. Sếp bảo có liên quan đến mình léo đâu mà nó mời, em bảo vầng, chú để con.

Đến nơi các bác phát cho 1 chai Joy với tài liệu tập huấn, mình cảm ơn xong nghĩ bụng bảo sao nó ko mời Lavie nhỉ. Tính ngồi bàn cuối để dễ chuồn nhưng con bé tiếp tân nó cười rõ tươi bảo anh lên trên kia kìa, còn trống nhiều lắm, mình cười phát tươi hơn xong lại nghĩ bụng con này lắm chuyện. Suốt cả hội nghị các bác thi nhau phát biểu, hết tham luận đến thông tư, nghị định, hướng dẫn kê khai... mà tuyền trong tài liệu có cả. Mình nghe lúc là chán, may ơn Đảng và Nhà nước quan tâm định hướng, ngành Công nghệ thông tin phát triển, 3G phủ sóng mọi nơi, mình lôi quả cục gạch ra đọc truyện Kim Dung trên vnthuquan.net.

Đọc hết 3 hồi của Liên Thành Quyết mà thấy vẫn chưa xong, thi thoảng lại giật nảy mình với âm thanh của bác Nhạc sỹ đẹp giai, nói hơi to và bụng hơi phệ, nghe đâu bác là phó GĐ trung tâm, bác chửi bọn ca sỹ rất kinh, mình kết nhất đoạn bác ấy ví ca sỹ hát bài của tôi mà ko xin phép, khác nào lấy xe tôi đi mà ko hỏi mượn, thế là ăn trộm, ăn cướp à. Mình gật đầu phải, phải, xong lại di ngón tay vào dòng chữ xem hồi sau sẽ rõ.


***

Vừa rồi mới có entry được đăng trên ngoisao.net, chị gái biết rồi muốn cho bố mẹ đọc, hiềm một nỗi các cụ có biết internet là gì, liền bảo ông anh rể in ra rồi mang về cho các cụ. Các cụ đọc xong gọi điện vào cho mình, bảo: "Bố mẹ nhận được thư con, mừng lắm"! :))


***

Sau cùng là thơ của LQV, -Người đã sống tận cùng năm tháng

Sau vô biên dẫu chỉ có vô biên
Buồm đã tới và lúa đồng đã gặt

Bài thơ ấy vẫn còn đang dang dở...


Saigon, 29/08/2010.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét