***
Tôi có một sở thích mà theo tôi nó là ưu điểm, cũng có thể nói là may mắn, vì nó mang đến cho mình nhiều điều tích cực... Đọc. Đọc tất cả mọi thứ có thể đọc được. Cho đến bây giờ, sau khi trải qua ko ít những thăng trầm (mịa, chưa già đã nói như ông cụ) mới thấy văn hóa đọc nó quan trọng. Trong tất cả những cách tiếp cận thông tin thì Đọc sẽ làm cho người ta nhớ lâu nhất, information sẽ từ từ ăn vào tiềm thức mà mình ko hay. Tất nhiên khi bạn xem một bộ phim hay, nghe một bài hát tuyệt thì bạn cũng nhớ rất nhanh và lâu, nhưng đó là phạm trù nghệ thuật...Tôi khẳng định, Đọc vẫn là phương pháp tốt nhất để trau dồi kiến thức. Sở dĩ nói loanh quanh như thế vì ngẫm lại thấy mình trụ được ở công việc hiện tại, sống được ở cái thành phố bon chen nhất mảnh đất hình chữ S, đứng lên được sau bao lần ngã dúi dụi...Tất cả, vâng, tất cả là nhờ những gì tôi đã đọc, chứ tôi chả có cái bằng cấp mẹ gì. Có thể rất nhiều người vào blog này ko thể tin là chủ nhân của nó ko có gì ngoài bằng cấp 3, thật ra cái bằng đó cũng thất lạc lâu rồi...
Nhà tôi trước có rất nhiều sách và truyện, khi tôi còn học cấp 2 và cả sau này lên cấp 3, cái kho sách ấy là sự giải trí gần như duy nhất của tôi. Đôi lúc còn cảm thấy tủi thân khi nhà bạn bè có ti vi, đầu video, ko mấy khi phải nằm một chỗ đọc sách suốt như mình vì được bố mẹ cho tiền chơi điện tử, được cho đi du lịch, nghỉ mát...thì mình chỉ có sách để đọc, chỉ có niềm vui đó thôi...Tất nhiên đó là suy nghĩ tại thời điểm đó, chứ bây giờ thì xin lỗi, iem là iem ko tủi thân nữa, iem thấy tự hào.
***
Hồi bé, tôi với chị tôi rất xung khắc, đánh chửi nhau suốt ngày, tháng 30 bữa đợi bố về để kể tội của nhau. Chị tôi cá tính ương ngạnh nhưng nói chung thường là tôi sai, tôi cũng chẳng vừa vì cậy mình là con trai, hay được bố mẹ bênh. Càng lớn tôi càng hỗn với chị tôi, có khi chửi nhau chưa bõ còn lao vào đánh cả chị (láo thế đấy). Có một lần chị tôi giận tôi tới mức dìm cả cặp sách của tôi vào bể nước, ướt hết sách vở. Bố tôi về đánh chị đau lắm vì ko cần biết đúng sai thế nào, coi thường vấn đề học hành là bố tôi rất ghét. Bố tôi ít học nên chính vì thế ông nhận ra sự quan trọng của việc học, luôn mong ước con cái mình sẽ học hành tới nơi tới chốn. Tiếc là sau này tôi ko hoàn thành được ước nguyện của bố tôi...
***
Văn học nước ngoài hồi nhỏ tôi đọc được khá nhiều. Tình sử Angelic (đâu như 14 tập), Tiếng chim hót trong bụi mận gai, Cuốn theo chiều gió, Những người khốn khổ, Nô tì Isaura, Bá tước Monte Cristo, Trà hoa nữ...đấy là những tác phẩm nổi tiếng chắc ai cũng biết. Ngoài ra Truyện cổ Grim, Thần thoại Hy lạp luyện như luyện chưởng. Sau này ở Vũng Tàu 2 năm quen được ông anh có rất nhiều truyện trinh thám, thành ra tỉn hết 7 cuốn điệp viên 007 (nhưng ko hay bằng xem phim) với 3 cuốn Sherlock Holmes, nhưng thích nhất là đọc truyện của Sidney Sheldon mà trong đó tôi thích nhất là cuốn "Nếu còn có ngày mai"...
Trong nước thì hầu như ko bỏ sót một nhà văn nổi tiếng nào, Tuyển tập Nguyễn Tuân (3 cuốn), Ma Văn Kháng, Nguyễn Minh Châu, Hồ Dzếnh đọc cực nhiều, truyện ngắn thì của Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Khải...Sau này học ở Hà Nội ở nhà bác có bà chị học Sư phạm văn nên lại luyện tiếp Chu Lai, Nguyễn Khắc Trường, Lê Lựu, Nguyễn Đình Thi...vân vân và vân vân.
Nói chung một lúc đ'o nhớ hết được nhưng nếu bác nào có con muốn mua sách cho nó thì em khuyên nên đọc lần lượt là Chiếc chìa khóa vàng hay Câu chuyện ly kỳ của Buratino, rồi Dế mèn phiêu lưu ký, Gió đầu mùa, Hồ Dzếnh (truyện ngắn), Tây du ký, Ba chàng lính ngự lâm, Không gia đình, Thủy hử. Xong táng tiếp cho nó cuốn Tom Swayer (coi chừng nó bắt chước bỏ nhà đi)...
4 cuốn đầu sẽ giúp trẻ em thấy được một thứ Tiếng Việt giản dị, trong sáng, giàu hình ảnh. Nó cũng giúp trẻ em biết tưởng tượng và có ước mơ (ko chừng là phiêu lưu). Biết thế nào là làm việc tốt, việc xấu. Sai, sửa sai. Có lỗi và nhận lỗi... Mấy cuốn sau sẽ giúp trẻ em hiểu được tình bạn, ân nghĩa, báo thù, sự dũng cảm và cả hy sinh. Lĩnh hội được sự hài hước và trí thông minh theo kiểu giải quyết vấn đề.
***
Chị gái tôi ngày trước rất hay mua sách và truyện, mua nhiều lắm. Tất cả tiền dành dụm được từ mọi nguồn như bố mẹ cho, nhịn ăn sáng, học bổng từ cấp 3 trở đi (chị tôi học rất giỏi)...đều dành mua sách. Và dĩ nhiên cái kho sách ở nhà tôi chính là do chị mà có.
Thường thì mỗi lần xung đột với nhau, chỉ một hai ngày là chị em tôi lại vui vẻ như thường. Duy có một lần chị tôi giận tôi lâu lắm, rất lâu, đến cả tháng trời ko thèm nói chuyện. Đó là hồi tôi học tới cấp 3 rồi (lớn mà vẫn ngu) ko nhớ là cần tiền vào việc gì cấp bách (chắc lại tán gái) mà tôi về nhà lấy sách đem đi bán. Tôi nhớ là đã chọn mấy cuốn mới nhất, giá bìa cao nhất, chính là 3 cuốn của Tuyển tập Nguyễn Tuân. Đem ra hiệu sách cũ ở Lê Hồng Phong bán đâu chỉ được mấy chục, về sau chị tôi thấy thiếu, truy mãi tôi mới nhận. Ko đánh ko chửi, chỉ thấy chị tôi mím môi lại và khóc.
***
Cho đến mãi sau này khi chị tôi đi học xa, 2 chị em mới hết chạnh chọe, nhưng cũng từ đó mới nhận ra tình yêu thương của chị gái dành cho mình là rất lớn...Tính đúng ra, 2 chị em ở bên cạnh nhau chỉ tới năm 1999, khi tôi 16 và chị tôi 18 tuổi là bắt đầu xa nhà đi học liên miên, mỗi lần về chỉ dăm ba bữa. Sau chị tôi ra trường về Nam Định làm thì tôi cũng đâu còn ở nhà, cuộc sống phiêu bạt từ Bắc vô Nam, nhiều lúc nghĩ giật mình, chắc chả bao giờ 2 chị em lại được ở bên nhau một thời gian dài như ngày bé nữa. Vậy mà cũng đã 10 năm, ngoảnh đi ngoảnh lại 10 năm chỉ như một cái duỗi người. Thời gian....quả như bóng câu qua thềm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét