***
Tối nay trên đường về bỗng nhiên nhìn thấy biển "Kem Chiên". Tự dưng nhớ cách đây 6 năm mình cũng đã từng ăn kem rán, đúng một lần duy nhất, và là bố mua cho. Kem rán ở Ngã Tư Sở, ngày đấy bố lên thăm con trai học trên HN, hình như có cả người yêu cũ của mình cùng ăn, hôm nào phải gọi điện hỏi cô ấy xem kem rán vị nó như thế nào, chứ giờ thì bó tay, ko thể nhớ được ăn nó ra làm sao. Nhưng chắc là rất ngon, bây giờ có lẽ vẫn ngon, chỉ có người yêu cũ thì đã đi lấy chồng.
***
Dạo này bạn bè nhiều đứa sắp lên chức bố mẹ, gọi điện với online loanh quanh một hồi lại quay sang chuyện con cái, hết thông báo với chúc mừng, mình vui lây với chúng nó, xong lại sốt hết cả ruột với mình. Hôm nọ vừa phải đi nhậu với một ông anh cũng về chuyện sinh con, đang nằm nhà vắt chân lên bụng thì ông ấy đến lôi mình ra quán, tỉn hết mấy chai mà chưa thấy nói gì, mình sinh nghi hỏi sao thế anh. Vợ anh vừa sinh cháu. Gái. Nặng 3 ký mốt. Mình ối giời ơi bảo sao anh ko nói sớm, mừng cho anh quá, thế mà thấy anh cứ buồn buồn. Anh bảo tao lo, thai ngược phải đẻ mổ, vợ tao máu O âm, sinh ra bé lại B dương, triệu người mới có một trường hợp, sáng tới giờ phải đi lùng mua thuốc tiêm chống kháng thể, hết gần hai chục triệu mà vẫn lo. Bác sỹ bảo sinh đứa thứ 2 xác suất thành công giảm đi nữa, còn đừng mơ đứa thứ 3.
Mình ngồi thần ra một lúc, uống thêm chai nữa rồi hỏi, thế nhưng mẹ tròn con vuông chứ anh, bé khoẻ không, còn nằm viện không. Anh bảo khoẻ, mọi thứ tiến triển tốt, vừa về nhà rồi anh mới lôi mày đi đây. Mình lại thần lúc nữa. Bảo đèo, anh lắm chuyện, đứa nào hay đứa đấy, vấn đề là bây giờ tốt rồi. Một đứa cũng được, mới cả vài năm nữa Y học phát triển, vợ anh lại đẻ ngon, còn chuyện tốn kém kệ mẹ nó, người làm ra tiền chứ tiền làm ra người đ'o đâu. Anh thấy mình vung tay chém gió một hồi anh lại vui, hai anh em lại uống khí thế, mừng cho cái sự làm bố trẻ con của anh. Đến lúc mình giục anh về với vợ con thấy mặt anh lại buồn. Mình cũng buồn, theo kiểu trông người mà ngẫm đến ta vậy.
Nhắc tới chuyện con cái lại nhớ chú K.A, hồi chiều chat với chú, mình hỏi thăm, chú khoe tao sắp làm bố 2 đứa lận, mình bảo mày giỏi nhỉ, mai mốt sinh đôi à. Rồi chú quay sang hỏi chuyện mình bao giờ lấy vợ. Mình bảo cuối năm, tao in thiệp mời rồi, chỗ tên cô dâu tao tráng bạc giống thẻ cào, mọi người cào xong thấy dòng chữ chúc bạn may mắn lần sau.
***
Mùa mưa lại bắt đầu, mùa khô đi để mùa mưa đến. SG hầm hập nắng nóng kéo dài vặn mình chuyển qua mùa mưa mát mẻ. Vẫn là mùa xưa cũ, có chăng mưa SG không còn chợt đến chợt đi, nhưng cũng đủ để không thôi nguôi ngoai nỗi nhớ về quá vãng. Ở SG càng lâu, tất nhiên càng nhớ nhà. Hôm trước comment blog ông bạn bảo cả mùa khô chả viết được cái entry nào, chắc đợi đến mùa mưa thấy mưa mới có cảm xúc, phải làm cái entry cho nó máu.
Mưa SG có nét riêng, nỗi nhớ cũng có nét riêng, nhưng mình dạo này đang chán SG. Đến lúc mình chán SG thì lại có cô bạn lên kế hoạch vô Nam lập nghiệp, cô bạn bắn tin tớ sắp vào, bạn tư vấn đi. Mình bảo bỗng dưng muốn change hả, nhưng tư vấn gì bây giờ? Không lẽ tư vấn là vào đi, vào 2 năm là muốn ra Bắc giống tớ đây này. Bùi lắm Trang ơi.
Bạn blog, bác Aquarius từng nói rằng, HN là cái đất khinh khỉnh, đạo đức giả, đã mang đến cho bác nhiều thất bại và cay đắng, đúng lúc đó thì SG mở rộng vòng tay. Đấy là hệ quy chiếu của bác ấy, nhưng nói về SG thì không sai. Tinh thần cốt lõi và bất diệt của miền đất Viễn Đông chính là sự bao dung và độ lượng, luôn giang rộng vòng tay bao bọc người ngụ cư, cho họ những cơ hội lập nghiệp, bù đắp những gian nan, miễn là họ có những tháng năm ngược xuôi trên mảnh đất này. SG đãi tất cả, sang hay hèn, cần lao, con buôn hay trí thức, công bằng và dung dị như nhau. Thế nên cô bạn họ Bùi tên Trang cứ yên tâm, đúng như bạn nghĩ đấy, nếu để kiếm xiền thì hãy chọn SG.
Cơ mà với quả Masters của bạn thì vứt đâu chả Big money.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét