Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Cuộc sống 4

***

Chủ nhật buồn léo tả. Các bạn nghỉ ngơi ăn chơi phè phỡn bình minh lúc quá trưa trời mưa mặc kệ xế chiều lại bia bọt cafe rất là hoan hỉ. Mình thì lại hì hục làm từ tinh mơ online sáng nick chỉ tuyền độc thoại một mình. Tính dành dụm cả ngày tối về mua quả card nạp con điện thoại gọi về quê hỏi thăm bão Conson đổ bộ thế nào may quá nhà lại gọi thông báo trước thế thôi chả nạp nữa để xiền ấy tối đi massage khỏe người cho bõ làm cả tháng chả biết ngày cuối tuần ra sao. Chấm xuống dòng.


***

Đúng cái lúc mà Roy Miller mặc kệ súng nổ đì đùng, mạng sống mong manh, bước qua hôn June, chỉ hôn thôi không ôm vì 2 tay vẫn đang cầm súng, thì em lại nhẹ nhàng, không bối rối cũng chả phũ phàng, nhấc tay mình ra khỏi đùi em ấy. Thực ra mình không cố tình cũng không để ý, chỉ tại phim đang đến đoạn cao trào, cái tay nó hơi phản chủ tí, buồn.

Roy Miller và June là hai nhân vật chính do Tom Cruise và Cameron Diaz thủ vai, trong film có tên Knight And Day. Mới đầu em đề xuất đi xem film, mình định đưa qua Cinebox 212 Lý Chính Thắng cho đỡ lục tốn vì nghe đâu giá bình dân, đến nơi thì con bé ngồi bán vé ở cổng Hãng phim Giải Phóng nó bảo tối nay chỉ chiếu mỗi Nhật Thực, em lại thích film hành động mới cả xen ít hài tình cảm cơ, dở hơi rách việc. Mình lại phải đưa em lên Galaxy 116 Nguyễn Du, thấy có quả lời tựa với poster Knight And Day trông được, xem luôn. Mỗi tội rạp xịn, tối thứ 7, vé hơi đắt nhưng thôi, vì gái mà. Chiều gái là phải luôn nâng như nâng trứng mỏng, hứng như hứng hoa tươi.

Đúng là đắt nhưng xắt ra miếng, phim hay, rạp đẹp, máy lạnh chạy ro ro, từ dưới phà lên chứ đê'k phải từ trên phà xuống, đâm ra lạnh hết cả 2 bàn chân vì đi giầy mà không mang vớ. Phim này tếu cực, 10 phút chết cười một lần, nhất là cái đoạn đầu, lúc chú Roy đang đánh đấm trong khoang máy bay còn em June lại vào restroom trang điểm, đến khi ra làm duyên với anh Roy thì thấy Roy cầm 2 ly nước bảo chúng ta có một vấn đề nhỏ. Đó là hiện giờ chúng ta không còn phi công, vì anh lỡ tay bắn nhầm chết mất rồi. Hehe, 5 phút sau máy bay nổ tung, tất nhiên 2 đứa nó sống, bởi vì phim còn dài, thế nên mới có đoạn cao trào, chả hiểu sao đang há hốc mồm xem mà tay mình lại đặt lên đùi em ấy được. Từ cái lúc em gỡ tay mình ra, mình quê, đâm chán hẳn, xem chả còn hứng thú, may phim cũng sắp hết.

Mình quê đến độ hết suất chiếu là 23h, lấy xe xong rồi, ăn đêm xong rồi, em ấy thẽ thọt bảo giờ này sao về được nữa hả anh, mình cũng chả thiết, bảo em qua nhà bạn mà ngủ, anh cũng phải về mai còn làm sớm!. Đáng đời, các bác bảo rạp tối đèn tắt, nhà nhà ôm nhau, người người ôm nhau, em đặt nhầm cái tay nó còn chảnh, đi xem phim thế xem làm đê'k, nhờ, các bác nhờ. Mới lại của đáng tội, em người miền Tây, mình cũng định giao lưu văn nghệ tí thôi, hơn nữa mới viết cái này, viết thêm cái nữa nhẽ thời không nên.


***

Nói đến chuyện sờ soạng đụng chạm lại bồi hồi nhớ về thành Nam yêu dấu có em Nhím dấu yêu. Nói Nhím thì các bác biết là Nhím thôi chứ trời xui đất khiến đúng em Nhím đọc thì em ấy mới biết là nói ai, hi. Cái ngày xưa ấy mình cũng có giai đoạn cưa em Nhím, nhắn tin với giả nhời rất là tình cảm, uống nước uống nôi mấy lần ra chiều ok lắm, cơ duyên tiến triển những tưởng có tình yêu thứ 2. Cơ khổ đấy là do mình tưởng bở, nhớ lần đi chơi tối về, đâu như Noel, mình giơ bàn tay ra, ý định để em Nhím nắm tay mình tạm biệt, ai ngờ em ấy giơ lên cao làm cái bốp... Giống kiểu Oh yeah!! Em ấy tưởng mình đập tay để nói hôm nay vui vẻ.

Sau cái hành động cực kỳ đơn giản ấy, mình mới giật mình nhận ra Nhím vẫn còn trẻ con lắm, chưa biết yêu là gì, rất vô tư và trong sáng. Cũng từ ngày ấy cho đến bây giờ, gái gặp đã nhiều, nhưng có lẽ chưa gặp ai thật sự ngây thơ, thanh khiết và thánh thiện như em Nhím.

Cái gì ạ, không, chuyện về em Nhím chỉ có thế thôi. Có sao em kể vậy, em có biết bốc phét đê'k đâu mà các bác hỏi nữa. Thôi để mấy hôm nữa em kể chuyện về thằng bạn Hoạt Đề của em cho các bác nghe. Chuyện về Hoạt Đề hay đáo để, muốn biết sự thể ra sao, đón đọc entry sau sẽ rõ.


***

Ngày mai, thứ 2 là ngày đầu tuần.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét