Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Miền ký ức

***

Chị gái gọi điện, tự dưng hỏi thăm em rất nhiều về mắt. Chị mới biết, nhưng mình đi khám thì biết lâu rồi, bây giờ thêm sự khẳng định thôi. Không phải cận thị bình thường, mắt bên phải có yếu tố di truyền, y học không can thiệp được. Bong võng mạc do bệnh lý thì phẫu thuật được, có 3 cách. Nhưng bởi yếu tố di truyền thì chấm hết, võng mạc sẽ từ từ bong dần, mắt sẽ mờ rồi mù hẳn. Triệu chứng của Bong võng mạc là thấy có những đám đen bay qua bay lại như những con ruồi trước mắt, có khi nhìn thấy chớp sáng, hoặc có một màng đen che trước mắt, tương ứng với vùng võng mạc bị bong...

Mắt phải bị đúng như thế, chỉ hy vọng mắt trái vẫn ngon.

Những đám đen bay qua bay lại như đám mây đen bay ngang cuộc đời.!

***

Ngày còn ở nhà, mỗi lần mẹ đi đền, chùa thì hay bảo tôi đi cùng. Đi nhiều rồi quen, sau này xa nhà, mỗi lần buồn hay cảm thấy trống rỗng là tôi cũng muốn đi chùa. Đi chùa nhưng chả mấy khi tôi khấn vái, có lẽ cũng do quen từ những ngày đi với mẹ. Tôi đến chùa chỉ hay đi vẩn vơ ngắm cảnh, nhìn ngó lung tung, hương có khi thắp có khi không, loanh quanh một lúc rồi về.

Đi với mẹ thì việc đầu tiên là mẹ có người đèo, đồ đạc lỉnh kỉnh có người xách. Tôi cứ làm xong nhiệm vụ là lẩn đi một chỗ, chắp tay sau lưng đi ngơ đi ngẩn, khi nào mẹ gọi bảo làm gì thì chạy lại làm. Nhà gần Đền Trần, qua Tết năm nào 2 mẹ con cũng lên, có lần hình như Lễ ra quân của Hưng Đạo Đại Vương, mẹ bắt tôi vào trong cung cấm, chui qua gầm kiệu 7 vòng, tôi chui được mấy vòng cũng chả đếm, thấy mỏi lưng cả mỏi chân quá liền chui ra, mẹ hỏi đủ chưa tôi chỉ gật đầu rồi biến ngay ra sân, tìm quán nước hút trộm điếu thuốc. Vừa hút thuốc vừa sợ mẹ nhìn thấy mà hút rất ngon.

Mẹ lễ lạt mãi rồi mới ra, bảo mẹ vừa xin âm dương cho con, với lại chui qua gầm kiệu là may lắm, cầu được ước thấy, năm nay thi cử đỗ đạt. Năm ấy tôi hết cấp 3, thi trượt ĐH.

Năm sau đang học trên HN, bố gọi điện bảo về đi Yên Tử với mẹ. Lật đật bắt xe về nhà, 2 mẹ con đi cùng đoàn mấy chục người, từ NĐ đi Yên Tử lại qua HN, nghĩ bụng biết thế khỏi về, đợi xe qua Pháp Vân rồi nhảy lên đi luôn có phải tiện không. Năm đó đi cáp treo lên Hoa Yên rồi từ Hoa Yên leo lên chùa Đồng. Leo được một đoạn thì 2 mẹ con không nhìn thấy nhau nữa, tôi với thằng hàng xóm leo tới chùa Đồng rồi 2 thằng ngẩn ra đi tìm đoàn. Đi một vòng không thấy lại quay ra ngắm cái Am bằng đồng, bé tí xíu mà người ta vẫn gọi chùa Đồng. Đúng lúc có bác trong đoàn cầm máy ảnh bảo trong lúc chờ đợi mọi người làm kiểu ảnh nhé, tôi toe toét cầm cái gậy chống tay rồi chụp, sau này xem lại ảnh cứ buồn cười, ống quần 2 bên cái cao cái thấp.

Mẹ tôi leo lên được tới nơi mừng lắm, bảo bao nhiêu người phải bỏ cuộc nhá, thế mà mẹ vẫn cố leo, khó hơn đi chùa Hương nhiều, có người nặng căn nặng quả không leo được lên chùa Đồng đâu. Tôi chả bình luận gì, giục mẹ nhanh nhanh còn xuống.

Xuống đến Hoa Yên rồi 2 mẹ con lại không đi cáp treo cùng nhau, tại đông quá tôi chen lên trước được thì đi trước, tôi xuống tới mặt đất rồi thì thời tiết diễn biến xấu, sau gió mạnh quá cáp treo ngừng hoạt động mấy giờ liền, Tôi đợi mãi mới thấy mẹ, hóa ra mẹ tôi ngồi trên cabin đúng lúc cáp ngừng hoạt động, lơ lửng giữa trời nửa tiếng, lắc lư với gió. Thấy tôi chạy ra nắm tay, mẹ tôi bảo mẹ sợ quá, cứ tưởng không được nhìn thấy mặt con nữa.!

Hồi ấy đi Yên Tử có chuyện vui là một ông rất béo người HN, chả hiểu sao cũng lần mò lên được tới chùa Đồng, đến lúc xuống sợ quá không dám đi, thuê một người dân tộc cõng xuống Hoa Yên trả triệu tư. Người đó cõng ông béo được nửa đường thở không ra nữa đành bỏ xuống bảo thôi đến đây con chịu, ông cho con xin 700.

***

Kể ra cũng có thể nói là tôi đã sang Trung Quốc, nhưng mới qua biên giới được mấy trăm mét. Cũng mười mấy năm rồi, hồi tôi nghỉ hè từ lớp 5 lên lớp 6. Đang ngủ thì bố dựng dậy lúc 4h sáng, bảo đánh răng rửa mặt rồi đi với bố, chả nói đi đâu. Mẹ thì vừa phàn nàn bố vừa xắp xếp đồ đạc vào balô cho tôi. Tưởng đi chơi một hai hôm ai ngờ chuyến đó làm một phát hơn nửa tháng, được cái tôi thích đi chơi, chả lăn tăn gì. Ngày ấy bố tôi đi buôn, tuyền buôn với Khựa. Tôi nhớ là có 2 xe Kamaz và một xe IFA chở đầy gạo lên Cao Bằng, bán cho Khựa qua cửa khẩu Trà Lĩnh.

Chuyến buôn ấy bố tôi với 2 người chung vốn bị lỗ, hàng không thông quan được nằm lại Trà Lĩnh gần tháng trời. Sau này lớn tôi mới biết chứ ngày ấy bé quan tâm gì, ở Trà Lĩnh thì buồn, chả có ai chơi, bố bận đi suốt ngày, tôi ở lại nhà người quen, từ sáng đến tối xem mấy anh lớn hơn đánh bida. Xem chán lại ra ngoài ngó nghiêng, chả biết làm quen với mấy thằng nhóc người ở đó thế nào mà lúc sau choảng nhau, mấy anh đang đánh bida chạy ra lôi vào, bảo đứng đây mà chơi rồi cho tôi lạc rang ăn. Tôi ăn lạc rang chán rồi hỏi mấy anh có biết bố em không, thấy mấy ông cười rồi bảo bố mày là chủ hàng, còn bọn tao là con chủ xe, mày con ông K phải không, tôi cười hì hì chả nói gì.

Mấy hôm sau tôi lẽo đẽo theo bố ra cửa khẩu, bố bảo qua bên Quảng Tây chơi một lúc rồi về, bố ở đây làm việc. Tôi chạy đi một hồi nghe 2 bên đường người ta nói chuyện chả hiểu gì lại chạy về, thấy bố đang nói chuyện với 2 người TQ, 2 ông đấy thấy tôi xoa đầu cười rồi rút cho 2 đồng, một đồng 5 tệ và một đồng 2 tệ. Về đến nhà thì nhận được điện mẹ gọi lên bảo về ngay đi học hè, có kết quả thi đỗ vào chuyên Toán cấp 2 rồi.

Bố tôi phải ở lại vì chưa xuống hàng được, cho tôi về trước cùng 2 bác chung hàng, ngày đó tôi cũng chả thắc mắc tại sao bố không về cùng, bảo lên xe là lên. Tôi nhớ là phải đi 2 chặng, từ Trà Lĩnh đi xe U-oát ra thị xã Cao Bằng rồi từ thị xã bắt xe khách về NĐ. Tôi về tới nhà thì bị đau mắt đỏ hơn một tuần, khỏi được 2, 3 ngày bố tôi mới về. Nghe bố mẹ nói chuyện thấy mẹ cằn nhằn về tiền nong, chỉ thấy bố cười bảo lỗ tiền nhưng lãi được chuyến cho thằng C đi chơi. Đúng là nhờ lần đó chứ bây giờ hoặc sau này có lẽ tôi cũng không có dịp được biết Cao Bằng và cửa khẩu Trà Lĩnh.

Sau lần ấy bố tôi bỏ nghề đi buôn, một phần vì mắt bố tôi càng ngày càng kém dần, đi buôn đêm hôm nhiều không được. Bố tôi cứ nghĩ do ngày trước đi bộ đội với bậc bệnh binh 2/4 để lại di chứng, cả sau này tôi bị cận phải đeo kính cộng với mấy đứa em trong họ mà cũng chả ai thấy khác thường. Đến thời gian gần đây một đứa em và một người chú đi khám tới nơi tới chốn mới phát hiện ra yếu tố di truyền liên quan đến võng mạc. Vẫn còn may là trong họ không phải đứa nào đeo kính cũng bị như thế, đứa có đứa không...

***

Hôm qua thì chị gái gọi điện cho tôi.

Bỗng dưng nhớ tới lời bài hát "Ru ta ngậm ngùi" của TCS, thấy lại trong lúc lang thang ở Quyên's blog, "Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày"

Phải rồi, "Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên. Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình..."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét