Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Hỏi tức là trả lời

***

Sau làm tình là làm gì? Sau làm tình là làm tội.

Trước khi ly dị thì phải làm gì? Phải kết hôn.

Con đường ngắn nhất để đi từ 1 trái tim tới 1 trái tim? Truyền máu.

Hài kịch sẽ thành Bi kịch khi nào? Khi không bán được vé.

Làm sao để không bao giờ thất hứa? Đừng bao giờ hứa.

Thế nào là một người phụ nữ toàn diện? Sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện...



***

Đó là một buổi chiều u ám, khô và đầy gió. Những đám mây theo gió từ phía biển kéo vào, mang theo vị mặn mòi và ngai ngái. Anh ngồi bên cạnh cô, trên chiếc ghế đá là nơi bắt đầu, bắt đầu cho cái gì nhỉ, anh cũng léo biết nữa. Các bạn đừng trợn mắt lên, thực ra không phải anh ngu, cũng chả phải anh láo, chỉ là anh đang có tâm trạng, và anh như có vẻ, vâng, như có vẻ muốn nó chưa bao giờ xảy ra. Chính vì thế, anh rất không muốn biết. Hình như có bạn nào vừa bảo là bắt đầu cho tình yêu, không phải đâu, tình yêu bắt đầu với anh từ năm anh 18, khi anh gặp cô, anh đã 18 tuổi 60 tháng rồi.

Nhưng cô thì biết, cái ghế đá ấy, cái ghế sắp gãy một chân mà bao nhiêu lần anh nói sẽ sửa nhưng anh chưa làm được, cũng phải thôi, anh chỉ nói là giỏi. Cô biết, nó là nơi bắt đầu cho những câu chuyện không đầu không cuối giữa anh và cô, bắt đầu cho những câu hỏi vu vơ nhưng phải trả lời một cách thật đúng và bất ngờ. Những lúc rỗi việc, cô thường ngồi xuống đó, sát bên anh, nhiều khi chỉ là sự im lặng, vẩn vơ suy nghĩ về mọi thứ. Cô là típ người nói nhiều, những người nói nhiều sẽ không thích người khác nói nhiều, bởi thế cô thích anh. Khởi đầu, chỉ là cô thích ngồi cạnh anh, anh ít nói, nhưng mỗi khi anh nói, cô cảm nhận rõ sự thông minh, hài hước và sâu sắc của anh. Cũng không nhớ cô chuyển từ thích ngồi cạnh anh sang thích anh từ bao giờ, nó như một loại cơm rượu, cứ từ từ ngấm dần, cái tình cảm ấy. Cô chỉ biết chắc rằng, cái ghế đá, là nơi bắt đầu tình yêu của cô dành cho anh.

***

Chiều, nhất là chiều muộn, cái thành phố bé nhỏ này thường buồn và vắng vẻ, nó chỉ ồn ào náo nhiệt vào mỗi dịp cuối tuần, khi nam thanh nữ tú từ SG, ĐN... kéo xuống, hay gần hơn là các cô cậu choai choai từ những huyện thị xung quanh, họ dồn về đây để nghỉ ngơi, tắm biển, xả stress... Nói chung, trước khi anh đến, lúc anh ở, và sau khi anh đi, VT là nơi người ta vẫn nhắc tới khi cần một địa điểm để đi đâu đó vào dịp lễ tết, hẳn nhiên, nó bao gồm mỗi dịp cuối tuần.

Như một doi đất nhoai ra biển, với 3 mặt là nước, VT đẹp, nhưng vẻ đẹp đó rồi sẽ không giữ được lâu. Vẫn nắng vàng, nhưng biển hết xanh và cát không còn trắng nữa, bởi những sự can thiệp và tận hưởng một cách thô bạo của con người với những gì thiên nhiên đã ban tặng cho nơi đây. Dù sao, đó là chuyện của tương lai, vẻ đẹp của VT là không thể chối bỏ, cũng núi lớn núi nhỏ với những con đường ven biển trải dài, cùng với biển, ôm ấp và bao bọc núi. Có điều, cái sự ôm ấp ấy nó không thẳng, mà nó lao ra khơi rồi quay ngược lại, tạo thành hình vòng cung, nhiều khi anh hay liên tưởng đến cái sự ôm ấp của anh dành cho cô và tặc lưỡi, thẳng quá đôi khi là mất đẹp. Ở cái nơi vươn ra xa nhất ấy, là mũi Nghinh Phong, chia sang 2 bên có Bãi Trước và Bãi Sau. Hồi mới tới, anh rất hay ra ngắm hoàng hôn ở Bãi Trước, nơi còn có tên gọi là bãi Tầm Dương, mặt trời từ từ lặn xuống hắt lên những ánh hồng và ráng đỏ, nhấp nhô ngoài xa những con thuyền buông neo, như điểm xuyết vào bức tranh thơ mộng với những hàng dừa xa tít tắp. Trước Biển, anh luôn thấy mình nhỏ bé.

***

Bây giờ thì anh và cô đang ngồi cạnh nhau, chính trên chiếc ghế đá là nơi bắt đầu, họ nói về sự ra đi của anh. Thực ra, với anh đó là sự trở về, chỉ với cô là ngược lại. Cô biết, sẽ là vô ích khi cố gắng ngăn cản anh, hơn nữa, cô rồi cũng nhận ra rằng, sự ra đi, sẽ là tốt hơn cả cho anh. Nơi của anh không phải là ở đây, anh tới và lướt qua cuộc đời cô như một cuốn film buồn, sau những thất bại, những vấp ngã nhiều đắng cay và tủi nhục, anh bất cần và yếu đuối. Cuộc đời anh là những cơn mưa, anh từng nói thế, và cô hiểu, thời gian trú mưa của anh đã hết, anh cần phải đi, như chỉ để khỏi phải sũng ướt và run rẩy với những cơn mưa sau đó.

Cô đẹp, đẹp như chính cái thành phố biển của anh và cô. Cô thích cái suy nghĩ đấy, chỉ là thành phố biển của cô và anh thôi, cô tới đây khi anh đã quen từng con phố, biết từng lối đi, ngõ ngách, mà từ đó, đều có thể ào ra biển. Cô rất trẻ khi gặp anh, cô tới thành phố này vì sự sum họp gia đình, hành trang trên vai là mối tình thời con gái. Để rồi cô vứt bỏ tất cả chỉ vì anh, vì những câu nói rất có duyên của anh. Không mạnh mẽ và dồn dập như những con sóng bạc đầu, anh vẫn âm thầm lặng lẽ cuốn phăng tất cả. Những câu chuyện xã giao vụn vặt, những cái nhìn hóm hỉnh, những hiểu biết mà với cô là vô tận, cả nụ cười dễ thương... Sau cùng là những lời tỏ tình như được lập trình sẵn, vẫn khiến cô chao đảo dù biết rằng, mình không phải là người đầu tiên, càng không phải sẽ là người cuối cùng, được nghe.

Anh đã mong ngày trở về này từ rất lâu, anh muốn làm lại tất cả. Sau bằng đấy thời gian lao vào công việc, những công việc chỉ để anh nhận ra giá trị của những thứ mình từng đánh mất. Sau bằng đấy thời gian ở một nơi rất xa, xa chỉ để trốn chạy và lấy lại sự thăng bằng. Không vui, không buồn, nhưng anh háo hức với sự trở về này. Chỉ khi đối diện cô, anh mới thấy đôi chút tội lỗi, chỉ thoảng qua thôi, như bao lần anh từng thấy, khi phải phân trần về việc tại sao mãi mà chưa sửa được cái chân ghế sắp gãy. Giờ thì cũng chả kịp nữa rồi, ngày mai anh lên tàu ra Bắc. Chỉ còn buổi chiều nay, một buổi chiều mà cô muốn nói thật nhiều với anh.

***

Trên lý thuyết và trên các diễn đàn về Du lịch, VT có tới 4 bãi tắm, nhưng giờ thì người ta chỉ còn tắm nhiều ở Bãi Sau, nơi còn có tên gọi là Thùy Vân hay Thùy Dương. Bãi Dâu với Bãi Dứa chỉ còn là cái tên như một sự quy ước, rằng chỗ này có tên là bãi này, thế thôi. Vào lúc sáng sớm, Bãi Trước là một nơi có thể lựa được rất nhiều cá tươi và ngon, do dân chài kéo lưới ngay gần bờ mang lại, đủ nhiều để nghe được mùi vị tanh tanh và khó chịu ở ngay trên công viên BT. Có lẽ vì thế mà dân từ xa đến không còn tắm ở BT nhiều nữa, nó thành nơi để những người đi tập thể dục buổi sáng, hay những thanh niên sau một trận bóng trên bãi cát, nhảy ùm xuống tìm cảm giác của nước.

Đến VT mà không lên Tượng Chúa Kito Vua, không lên ngọn Hải Đăng hay tìm vào dinh Bảo Đại thì chưa phải đến VT. Tượng Chúa giang tay được xây dựng từ 1974, được coi là tượng Chúa cao nhất thế giới, cao hơn tượng Chúa ở Rio de Janeiro tới 4m. Cả tượng Chúa và Hải Đăng đều nằm trên Núi Nhỏ, đường lên cây Đèn biển như một cái đèo, cũng uốn lượn và đầy nguy hiểm. Leo lên đỉnh của Hải Đăng, nơi có chiếc thấu kính chiếu xa được 33 hải lý, phóng tầm mắt ra xa sẽ thấy được trọn vẹn VT, và sẽ hiểu được vì sao nó có tên như thế, cùng cảm giác nhưng an toàn hơn khi bò ra bàn tay của Tượng Chúa.

Tựa vào Núi Lớn là Bạch Dinh (Villa Blanche), được Toàn quyền Đông Dương Paul Doumer cho xây trên nền pháo đài Phước Thắng vào năm 1898, sau này được Vua Bảo Đại lấy làm nơi nghỉ dưỡng, cuối cùng thuộc về Tổng thống Thiệu, trước khi trở thành một di tích lịch sử, lưu giữ 19 khẩu thần công, cao 19m, kiến trúc La Mã 3 tầng và tất nhiên, màu trắng. Mỗi lần muốn lang thang bằng xe máy, anh hay làm một vòng từ phía Thùy Vân, qua tượng đài liệt sỹ cũng là bùng binh to nhất ĐNÁ, ngược lên BT và kết thúc ở Bạch Dinh, sau này khi vào SG ở, anh mới biết người ta đã cho làm cáp treo qua Bạch Dinh lên Núi Lớn. Văn minh, hiện đại, nhưng mất vẻ hoang sơ.

***

Cô mải mê nói về những gì đã qua, những kỷ niệm đẹp, dù không nhiều nhưng với cô thật ý nghĩa. Riêng chiều nay, cô thấy mình thật mạnh mẽ, mặc cho anh không thích nói về quá khứ, cô ôn lại những lần cùng anh leo lên ngọn Hải Đăng, nơi mà vòng tay ôm của anh đã làm cô mềm yếu. Cô nhắc lại những lần ngắm Biển đêm, những lần tựa mình vào bờ đá mát lạnh, khi mà thành phố chìm dần vào giấc ngủ, thì anh và cô, lại tay trong tay đi dọc theo bờ biển, hít thở hương của Biển, thấy mình thanh khiết và bình yên. Cô thường chỉ tay ra xa, nơi những con sóng nhấp nhô từng đợt, mà hỏi anh, cứ bơi miết về phía đó thì ra đâu anh nhỉ. Và mặc anh nói rằng sẽ lại vào bờ thôi em, vì mảnh đất này, ăn ra biển theo hình vòng cung, thì cô cứ bướng bỉnh theo ý nghĩ riêng, nơi đó là bao la Biển Cả, là nơi mọi ước mơ và hoài bão sẽ không bị kìm nén, là nơi tình yêu của cô và anh sẽ bay cao, bay xa, trở thành vĩnh cửu.

Anh vẫn hay dằn vặt mình về sự thiếu kiên định, đã bao lần anh quyết tâm thay đổi, và rồi bằng đấy lần anh vẫn thế, chỉ nhận về mà ít khi cho đi, anh dần dần chà đạp lên tình cảm mà tất thảy, họ hàng, gia đình, bạn bè đã dành cho mình. Kết cục sẽ là anh mất tất cả, bởi cho đến lúc này, anh đâu có yêu ai bằng chính con người anh. Mà ngay cả cái sự yêu mỗi bản thân mình ấy, cũng không được trọn vẹn. Lẽ ra, ngay từ đầu, anh phải dứt khoát với cô, với kiểu tình cảm này. Thế nhưng, cái kiểu sống của anh, cứ buông câu mà không biết sẽ câu gì, đến khi, bằng sự từng trải, nhìn thấy sự long lanh trong ánh mắt cô, anh vẫn không dừng lại. Anh thả mình theo những nhu cầu cần được bù đắp, dù không bao giờ anh có ý định lâu dài với cô, anh luôn tâm niệm sẽ rời bỏ nơi này, sẽ quay về đứng lên ở nơi mình đã ngã. Và trên con đường trước mặt, anh vẽ, không có hình bóng của cô.

***

Người nước ngoài ở VT nhiều nhất là người Nga, nhưng không phải "Nga ngố" như người ta thường gọi, hầu hết trong số họ làm trong ngành Dầu khí. Thảng hoặc, vẫn có vài vụ lộn xộn được gây ra bởi những con người này, khi vùi mình vào tiếng nhạc và rượu mạnh trong những Bar nhỏ, tối và ẩn khuất trong thành phố, sau những ngày nhàm chán ở giàn khoan trở về, hay đơn giản hơn, chỉ là sau một ngày căng thẳng. Những Bar nhỏ này không phải là chỗ lui tới thường xuyên của giới trẻ, khuya, họ ào về Đồ Chiểu ăn đêm sau khi cháy hết mình ở SS Club hay Blue Moon. Với những cô gái mặc áo hở vai và lưng, váy ngắn cũn, nói tiếng Anh như người Việt và nói tiếng Việt như người Nga, đôi khi họ sằng sặc cười ngả ngớn sau xe của những tay chơi mặt ơ hờ, đờ đẫn, tóc rất nhiều màu.

VT là một trong những thành phố có nhiều quán cafe nhất ĐNÁ. Sau này, khi đã ở quen rồi, anh vẫn không khỏi choáng ngợp trước những vẻ đẹp của các quán cafe nơi đây. Nơi nhiều nhất chính là con đường chạy dọc theo biển, có một đoạn với một bên là núi, không dốc lắm, tạo thành địa điểm hết sức lý tưởng để người ta thỏa thuê thể hiện ý tưởng trang trí và thiết kế. Ô Cấp là nơi anh hay ngồi, với khúc nghỉ bậc thang là những dãy bàn nhìn ra biển, cảm giác cheo leo và đẹp. Trên đường Trương Công Định, còn một quán rất rộng và nhiều cây, quán T&T, cái cổng vào như một ngôi nhà vườn của Huế, khung cảnh bên trong thì như một công viên thu nhỏ. Cafe ở đây không ngon, nhưng không gian lại quyến rũ, nó hợp với cảm giác muốn hồi tưởng về quá khứ, hút thuốc một mình và nghe nhạc Trịnh phát ra từ rất nhiều cái loa cũ kỹ gắn trên các vòm cây.

***

Anh bảo cô, "uống cafe em". Cô nhìn trời, "sắp mưa rồi anh, mây đen kéo đầy trời kìa". Anh uể oải "không mưa đâu em, bao lần trời u ám, kéo mây đen mà có mưa đâu". Họ rời khỏi ghế đá, bất giác anh quay lại nhìn, nghĩ rằng, mình chưa bao giờ có ý định sửa cái ghế này, đơn giản vì nó là ghế đá.

Vào cái lúc chiều muộn thế này, quán vắng, anh đảo mắt nhìn quanh, chỉ thấy một người đàn ông trung niên với một cô gái ngồi sát quầy bar, cô gái lỡ thì đẹp một cách khó chịu dù nhan sắc đã tàn theo thời gian, khói thuốc bay lên từ cái miệng xinh xắn của cô, trắng và mờ ảo. Tiếng nhạc cũ kỹ bắt đầu cất lên khe khẽ như mạch suối ngầm của ốc đảo trên sa mạc. Và rồi, Elvis Phương hát: " Bỏ mặc mưa về bỏ chiều phai. Bỏ mặc hư vô bỏ ngậm ngùi. Bỏ đêm chưa qua ngày chưa tới. Bỏ mặc tay buồn không bàn tay!... "

Cô hỏi anh, sau tất cả những kỷ niệm đẹp và đáng nhớ mà cô vừa kể, "anh sẽ không quay lại đây thật à?", "Ừ", anh đáp. "Liệu anh có còn yêu em không, khi mà không biết bao giờ mình mới gặp lại?", hỏi tức là trả lời, anh nghĩ. Không nói gì, anh nhìn xa xăm ra biển, nơi những con thuyền vùng vằng trước sóng, như muốn bung neo để quay lại với Biển Cả bao la.

Đã bao lần anh định nói thật hết với cô, nhưng rồi nén lại, nhòa đi, như những đám mây đen kéo đến, u ám bầu trời, rồi lại kéo đi, không một giọt mưa. Duy có chiều nay, mây càng lúc càng nhiều, và mưa, lần này thì mưa thật.

Mưa to.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét